Page 318 - nguoi anh hung chan dat
P. 318
Người anh hùng ch ân đất 319
Nguyễn Văn Bảy uống trước, dốc đến cạn ly, trút ly xuống không
còn một giọt rượu rồi ngước lên cười sảng khoái với mọi người. Những
người khách và bà con lối xóm với Bảy cũng làm như vậy. Một tràng pháo
tay nổ giòn.
Tới phiên người trong đoàn có tên là Charlie Plum, gương mặt
thoáng chút hài hước của người hay bắt chuyện, đứng lên tự giới thiệu,
nhờ phiên dịch giúp cho anh Bảy chủ nhà và bà con biết:
- Kính thưa các bà con, các bạn và anh Nguyễn Văn Bảy!
Tôi xin trân trọng giới thiệu người đàn ông cao to, có nụ cười thân
thiện kia là Trung tướng Không quân Mỹ Steve Richie, người vừa đi du lịch
Hà Nội, trở lại chiến trường xưa, cố tìm người phi công ngày xưa ở phía
đối phương đã dùng máy bay MiG-17 bắn hạ người đổng đội của ông ấy.
Những ngày ở Hà Nội, ông có dự buổi ra mắt quyển sách viết vê' cuộc chiến
tranh trên bầu trời miền Bắc Việt Nam có tên “Những trận không chiến
trên bầu trời Việt Nam (1965-1973) nhìn từ hai phía” của tác giả Nguyễn Sĩ
Hưng - nguyên là trung tá phi công chiến đấu của Không quân Việt Nam
cùng cuốn sách “Chúng tôi và MiG 17” của tác giả Lưu Huy Chao có giới
thiệu phi công Nguyễn Văn Bảy - người đã bắn rơi chiếc F-4 do phi công
Jack Col - bạn của ông ấy lái - trên không phận Hà Bắc. Phi công Jack Col
không kịp bung dù và đã nằm lại cùng chiếc F-4 của ông ta trên xứ sở anh
hùng nầy. Và Ông Steve Richie không vể Mỹ theo lịch trình mà nán lại để
đi tìm người phi công đã bắn hạ bạn ông ấy ngày 26 tháng 4 năm 1966 trên
bầu trời Hà Bắc. Còn đây - người giới thiệu quay sang cô gái Mỹ xinh đẹp
đang lau nước mắt bằng chiếc khăn giấy - đây chính là đứa con gái của anh
phi công không trở vể nhà từ trận chiến trên không ngày hôm đó...
Cô gái Mỹ có tên Marie đứng lên, cúi đầu chào mọi người. Mấy
chục đôi mắt hướng vê' phía cô gái, không ai bảo ai - tất cả đều lặng im.
Giây sau, Nguyễn Văn Bảy đứng lên, bước lại, ân cần cầm lấy hai
bàn tay đứa con gái mổ côi cha kia, cúi đầu, nói mấy câu thật chậm:
- Chào con gái! Chú Bảy thành thật chia buồn với con...
Người phiên dịch nhìn Nguyễn Văn Bảy, rồi nhìn cô gái Mỹ, không
kìm được nước mắt, chưa kịp dịch lời nào thì mấy bà, mấy ông hàng xóm
của Bảy đã quẹt nước mắt bằng cánh tay trần - sau đó là mọi người đều
rưng rưng, nghe người phiên dịch dịch từng lời cho cô gái nghe.

