Page 321 - nguoi anh hung chan dat
P. 321
322 T rú c Phương
bày ra trước mặt các cựu phi công. Từng kỷ niệm chết sống, ác liệt được
mô tả lại với những cái nhìn tò mò, ngơ ngác, những cái gật đẩu, vỗ vai
thân thiết và những tràng cười cứ chốc chốc lại vang lên trong phòng họp.
Nguyễn Văn Bảy kể lại trận chiến trên bầu trời Hà Bắc ngày 26 tháng 4 năm
1966 - anh bắn rơi một chiếc F-4, trận ngày 29 tháng 6 năm 1966 - anh bắn
rơi chiếc Ihunderchief được lái bởi một thiếu tá phi công mang tước hiệu
ACE từ chiến tranh Triều Tiên, trận ngày 26 tháng 4 năm 1967 - bắn hạ
chiếc F-4C do phi công Tucker và một hoa tiêu ngồi trong khoang lái - sau
đó hai phi công nẩy bị bắt làm tù binh. Các cựu phi công Hoa Kỳ hết trố
mắt ngạc nhiên đến gật đầu bắt tay tỏ ra thích thú và thán phục ông “lão
nông tri điền” một thời ngang dọc tung hoành trên bầu trời đầy đặc máy
bay Mỹ chỉ bằng con MiG-17 “Bà già cổ lỗ sĩ” của mình.
Đặc biệt là trường hợp của viên đại tá lừng danh Norman c. Gaddis
- từng là Hiệu trưởng Trường Cao đẳng đào tạo sĩ quan tham mưu Không
quân cao cấp, lý thuyết gia chống MiG của siêu cường Mỹ, sở hữu tới
4.200 giờ bay, từng lớn tiếng chỉ trích các phi công Mỹ tham chiến ở Việt
Nam là không biết sử dụng và phát huy hết những tính năng ưu việt của
máy bay phản lực siêu âm hiện đại F-4, F-105 trước các MiG-17 “Bà già
cổ lỗ sĩ” đổng thời ra sức chỉ cho họ cách chế ngự các máy bay MiG-17
,
của đối phương. Ây vậy mà mỉa mai thay, Norman c. Gaddis trực tiếp lái
chiếc F-4 Phantom II tối tân bậc nhất, chỉ huy đội hình bay gổm toàn F-4,
F-105 của Không quân Mỹ trong nhiệm vụ tiêu diệt các mục tiêu mặt đất
và toàn bộ các con MiG tham gia không chiến hôm nay để chứng minh
đẳng cấp và bản lĩnh thượng thặng của ông ta trước các học trò và đồng
đội - vừa hùng hổ xuất hiện trên bầu trời miền Bắc Việt Nam, chưa kịp nạp
vào bộ óc thông thái một chút dữ liệu nào về MiG và các trận địa Phòng
không của đối phương dưới mặt đất, thì đã lập tức bị một phi công MiG-17
bắn hạ cùng với trung úy hoa tiêu James M. Jefferson, buộc người anh hùng
(vị tướng dự trữ - nếu thắng trận trở về) của Không quân Mỹ lớn lối ấy phải
bị dân quân bắt sống bỏ lên xe trâu đưa vê' khách sạn Hilton từ buổi sớm
ngày 12 tháng 5 năm 1967 đáng nhớ. Ngỡ ngàng làm sao, trớ trêu làm sao,
khi viên đại tá sừng sỏ, đẩu có sạn kia lại bị bắn hạ chỉ bởi một phi công
Bắc Việt Nam chưa tròn 27 tuổi, mới xuất trận mươi lần, chỉ sở hữu khiêm
tốn 300 giờ bay, khiến vị thần sống của Không quân Mỹ - người đang chễm
chệ trên chiếc ghế Phó Tư lệnh Không đoàn Không kích số 12 - bẩn ngẩn
bơ ngơ trong trạng thái bần thần mê tỉnh, lẫn lộn thực hư, bởi ông ta không

