Page 315 - nguoi anh hung chan dat
P. 315

316                         T rú c  Phương





         sau  đó  trở  thành  phi  công,  lái  máy bay  chiến  đẩu  MiG-17  đánh  trận  với
         máy bay của giặc  Mỹ trên  trời.

               Không  những  trẻ  con,  mà  người  lớn  Đồng  Tháp  vẫn  xem  tranh  và
         thuộc  lòng  những  câu  thơ  lục  bát  đã  thành  ca  dao  dân  dã  viết  về  người
         con  tên  Bảy  của  quê  làng.  Vì  thế  mà  đi  đến  đâu,  Nguyễn  Văn  Bảy  cũng
         được  trẻ  con  và  người  lớn  dành  cho  tình  cảm  yêu  thích,  tấm  lòng  quý
         trọng,  và  sự  mến  mộ  chân  thành.  Họ  rất  tự  hào  về  người  anh  hùng  của
         quê hương  Lai  Vung  -  Đổng Tháp.

              Cuộc sống yên bình nơi thôn dã trôi qua cùng hạnh phúc của hai vợ
         chổng già trong mái nhà cấp bốn  đơn  sơ với  những nồng mặn,  ngọt ngào
         cùng xuân  hạ  thu  đông và hai  mùa  mưa nắng.  Một  năm  rồi  hai  năm.  Rồi
         năm năm, rồi mười năm.  Mái tóc của vợ chồng người anh hùng ngày càng
         điểm  bạc,  cứ  như  mỗi  cơn  gió,  bận  mưa,  tia  nắng,  mỗi  lần  sương giá  đến
        và  đi  đểu  thân  tình  để  lại  chút  luyến  lưu  cho  người  anh  hùng  và  người
         phụ nữ chung bóng chung hình  những sợi trắng, sợi lam  quấn thành  năm
         tháng, nên mái đầu của hai người mới lung linh sương khói như vậy. Cuộc
        sống  chỉ  có  bận  bịu  mà  không  gợn  chút  nỗi  muộn  phiền  nào.  Hai  cuộc
        đời,  một  đáp  số  giản  đơn.  Hai  đứa  trẻ  nông  dân,  hai  chiến  sĩ  Cách  mạng,
        giờ thành  hai  người  nông  dân  già  trọn  lòng với  quê,  với  đất.  Chị  Bảy hay
        nói với mọi người:  “Cứ nhìn  thấy ổng cười mà như thấy đất cười vậy.  Ngó
        đâu  cũng  thấy ổng  cười.  Mò  cá  cũng  cười.  Bưng  thùng  bắt  ốc  cũng  cười.
        Đào  khoai,  nhổ  súng  cũng  cười.  Mình  mẩy  lấm  lem,  người  lúc  nào  cũng
        hăng hăng mùi bùn,  mùi  đất.  Nhìn  ổng  bây giờ,  người  ta  cứ  tưởng ông là
        lão  nông  tri  điền  thực  thụ,  chứ  ai  còn  nghĩ  ổng  là  phi  công  lái  máy  bay
        “bà già  cổ  lỗ”  hạng  ách-xì  nữa  đâu.”
              -  Ngày trước,  chưa có lần  “vượt cạn” nào  của bà xã, mà mình  được ở
        nhà  chăm  sóc  vợ.  Bà  xã  sinh  ba  đứa  con,  ba  lần  mình  không  có  mặt.  Lẩn
        đầu, một tháng mình mới lú mặt về. Lần thứ hai thì một tuần lễ. Lẩn thứ ba
        thì một năm học ở Liên Xô, về nhà con gái út không thèm nhìn ba nó. Hàm
        ơn vợ, bây giờ mình làm cho bả ở không để bù đắp lại cho bà xã phẩn nào.
              Một  lẩn  Nguyễn  Văn  Bảy  đã  tâm  sự  với  người  hàng  xóm  như  vậy
        khi  người  ấy thắc  mắc:  “Sao  không thấy ông Bảy cho bà  Bảy làm  gì  hết?”
              Cho  đến  một ngày...
              Cuộc  tao  ngộ  bất  ngờ  ập  đến:  Những  phi  công  Mỹ  từng  bị  bắn  rơi
        và  bị  bắt  làm  tù  binh  ở  miền  Bắc  Việt  Nam  kéo  nhau  đến  nhà  anh  phi
   310   311   312   313   314   315   316   317   318   319   320