Page 323 - nguoi anh hung chan dat
P. 323
324 Trúc Phương
•T *
vẫn rất non tơ của anh phi công Việt Nam, nhìn cái miệng cười tươi khi
tiếp xúc và diễn đạt bằng ngôn ngữ mẹ đẻ giàu âm sắc, giai điệu trầm bổng,
lên xuống của anh trước người khách mặc áo tù binh nhưng vẫn đang trong
tư thế là một sĩ quan cao cấp thuộc lực lượng đặc biệt tinh nhuệ bên kia
chiến tuyến của mình, nghe nghĩa của những câu thoại qua người phiên
dịch, nhìn các động tác minh họa mềm mại, uyển chuyển mô phỏng lại các
tình huống thực hành từ cuộc chiến đấu mà anh ta cùng đồng đội không
có mấy ưu thế trong buổi sáng hôm đó, khiến ông đại tá thâm niên cứ trố
mắt, lắc đầu như thể tự cật vấn bản thân để tìm cho ra câu trả lời thỏa
đáng nhất, tương xứng nhất với tài năng, bản lĩnh, và cương vị của mình.
Rồi sau đó là một chuỗi những cái gật đầu thật chậm từ ông đại tá tù binh
già trước anh phi công trẻ cùng mọi người có mặt trong cuộc gặp gỡ tuy
mong muốn, nhưng không mấy thú vị nầy. Một bài giảng chưa hể có trong
giáo trình không chiến của Không quân Mỹ. Một lời tự thú, một sự khiếm
khuyết mặc định mà uy thế và tri thức chiến tranh Không quân hiện đại
Mỹ không cho phép người Mỹ tự nói lên được, nên phải nhờ đến kẻ địch
với nền văn minh quân sự thấp kém diễn giải hộ. Chẳng khác gì một sự trớ
trêu. Đúng như vậy: một sự trớ trêu lịch sử!
Lần nầy, trở lại Việt Nam trong tư cách một du khách, Norman c.
Gaddis và các cựu phi công Mỹ cũng không quên nhắc đến người phi
công ở phía đối phương từng bắn hạ ông - một đại tá không quân lẫy
lừng ngày trước. Chỉ tiếc là người phi công đã để lại trong ông những ấn
tượng khó mờ phai ấy đã hy sinh ngày 3 tháng 6 năm 1967 (ba tuần sau
lần gặp ông) trong một trận chiến đấu không cân sức với lực lượng đông
hơn gấp năm lần của không quân Mỹ trên bầu trời Bắc Giang, sau khi
đã bắn hạ thêm ba máy bay Mỹ ở những trận không chiến sấm sét trên
trời. Thiếu mất một nụ cười và những cái bắt tay nồng nhiệt sau 40 năm
các phi công Mỹ rời khỏi Hỏa Lò. Norman c. Gaddis không khỏi chạnh
lòng với những cảm xúc bổi hồi khi nhìn ảnh Thượng úy Ngô Đức Mai
treo trong Phòng Truyền thống Sư đoàn - một gương mặt cùng một nụ
cười tự tin, hóm hỉnh và đôn hậu như đã thành quen. Ông cố hình dung
lại cuộc gặp gỡ ngắn ngủi, bất ngờ, có chút éo le do chính ông để xuất,
cố liên tưởng đến giây khắc máy bay của ông trúng đạn, anh hoa tiêu
James M. Jefferson không kịp bung dù, rồi ông an toàn điều khiển dù đáp
xuống mặt đất một cách thuần thục, đường hoàng, và không kém phần
điệu nghệ, giống như một vận động viên nhảy dù chuyên nghiệp, gần một

