Page 322 - nguoi anh hung chan dat
P. 322
Người anh hùng ch ân đất 323
thể nào tin được vào cái chuyện có thật đầy tính khôi hài và oái oăm như
thế có thể xảy ra giữa ban mặt ban ngày trên miền đất xa lạ chưa biết đâu
là đâu, chỉ mới quen qua chấm tọa độ nầy. Nhưng, dù có cay đẳng hay nhẫn
tâm đến mấy đi nữa thì thực tế vẫn cứ là thực tế, chẳng thể chối bỏ hay
khước từ. Và sau khi ngồi tu tỉnh trong nhà giam Hỏa Lò được ít lâu, vì sĩ
diện, vì tư cách cao quý của mình, cũng là công việc bức xúc của nghiệp vụ
Không quân đòi hỏi, “Thầy” Norman c. Gaddis buộc phải để nghị với cấp
cao của Không quân Việt Nam cho ông ta được diện kiến người lái MiG-17
đã bắn hạ mình để trực tiếp nhìn ngắm nhân dạng, phong cách và nghe
cho được anh phi công Việt Nam bay ở vị trí số 3 từ tốn - kể lại câu chuyện
bình thường nhưng hết sức lạ lùng và khó tin mà ông ta vừa đích thân trải
nghiệm. Và ông ta đã toại nguyện. Phi công Ngô Đức Mai - thượng úy, 27
tuổi đã xuất hiện trước đại tá phi công siêu đẳng cấp của Hoa Kỳ trong bộ
quân phục khiêm nhường với chiếc quân hàm màu xanh lam thanh bình,
dung dị gắn trên ve áo lính. Sau những lời chào xã giao, Norman c. Gaddis
nghe anh phi công trẻ Việt Nam đáng tuổi học trò khiêm tốn nói rằng: “Đó
đơn giản chỉ là lối đánh thọc sâu bất ngờ ở cự ly gần, mang tinh thẩn của
Đại tướng Nguyễn chí Thanh “Nắm thắt lưng địch mà đánh” ở miền Nam,
chứ không có gì cao siêu cả. MiG-17 không có tên lửa và các trang bị hiện
đại, chỉ sở hữu súng 37 ly và 23 ly nòng thường, lại có tốc độ thấp hơn các
loại máy bay tối tân đời mới của Mỹ, muốn đánh được các Ngài, chúng tôi
buộc phải đột nhập vào phẩn không gian thật mạo hiểm mà các Ngài không
ngờ tới (bởi nó cũng là tọa độ chết dành cho chúng tôi theo kiến thức của
các Ngài), nghĩa là phải đánh giáp lá cà kiểu cận chiến mới mong thắng
được các Ngài. Ngài vẫn còn nhớ các diễn biến xảy ra trong ngày hôm đó
chứ? Hạ được Ngài, trước hết là nhờ đồng đội tôi tiếp sức, nhờ lực lượng
dẫn đường mặt đất tạo điểu kiện tác chiến tốt cho tôi, ngoài ra, chắc là tôi
còn có chút may mắn, trong khi Ngài lại có chút rủi ro. Tuy vậy, Thượng đế
vẫn ở bên Ngài và các chiến hữu của Ngài. Ngài cứ nghĩ như vậy để không
cảm thấy nặng nê' gì trong một lẩn không may thất bại. Cảm ơn Ngài đã
cho tôi và các đổng đội của tôi một bài học rất giá trị trong lần không chiến
khó quên nầy. Chúng tôi có thêm kiến thức và kinh nghiệm trận địa khi đối
đầu với một viên phi công tài ba, cự phách như Ngài. Xin thành thật cảm
ơn Ngài và xin được chúc Ngài có những ngày thật bình yên trên đất nước
chúng tôi...!”. Ngài đại tá tù binh nhìn gương mặt khả ái, hồn hậu, vẻ tự tin,
tuy có chút phong trần, cộng vài nét hóm hỉnh khi nói chuyện, nhưng trông

