Page 343 - nguoi anh hung chan dat
P. 343
344 T rú c Phương
nhưng sống với nó thì chán không gì bằng. Mình không ham tiền,
không ham sức mạnh và kho bom hạt nhân Mỹ, thì tội gì phải ở lại
xứ nầỵ để còn mất công mang ơn nó. Một xã hội đầy bạo lực, đầy bất
công, đầy súng đạn và chết chóc. Một xã hội đầy kỳ thị.
Hai viên cảnh sát da trắng từ ngoài bước vào và lập tức người đàn
ông có mái tóc bạc trắng kia được mời lên xe để vào Viện tâm thần:
- Xin lỗi, chúng tôi phải làm nhiệm vụ của mình. Ông ta là một bệnh
nhân trốn Bệnh viện Tâm thẩn từ mấy ngày nay. Quý vị hãy hiểu cho.
Nguyễn Văn Bảy và người bạn cùng đi với mình thảng thốt với sự
việc xảy ra đột ngột. Đúng là nước Mỹ. Ở một nơi nào đó dường như có
những phát súng, rồi những loạt súng vừa nổ. Mấy người biết tiếng Việt
bước tới giải thích cho hai người khách Việt Nam vừa trố mắt nhìn theo
chiếc xe bít bùng của cảnh sát lao ào đi trên phố.
- Đừng lấy làm lạ, hai ông bạn à. Nước Mỹ là vậy. Cả những loạt
súng vừa nổ kia cũng vậy. Mọi việc có cảnh sát và nhân viên Cục điều tra
Liên bang lo. Người đi cứ đi, người làm vẫn cứ làm. Hãy uống cho hết hai
ly nước đi đã.
- Một cảnh tượng cũng cần biết về nước Mỹ văn minh. Ông ấy tâm
thẩn thật sao?- Người bạn cùng đi với Nguyễn Văn Bảy nhìn bạn mình,
hỏi và muốn được chia sẻ nhận xét cùng bạn.
- Tôi thây ông ấy có tâm thẩn gì đâu. Chẳng qua ông ta không hợp
với lối sống Mỹ.
- Chắc vậy. Có phải ai cũng thích thiến đường Mỹ cả đâu. Nghèo
một chút, nhưng sống ở đất nước mình là sướng nhất, là an nhiên tự tại
nhất, Bảy à.
- Đúng vậy. Ao nhà vẫn hơn mà.
- Đám trẻ bây giờ...
- Kệ chúng nó. Chúng nó thích giàu thì cứ để chúng nó giàu. Chúng
nó thích tự do thì cứ để cho chúng nó tự do. Thích lối sống Mỹ thì cứ để
chúng nó sống theo lối sống Mỹ. Mình có ý kiến, chúng nó cho rằng mình
định kiến, bảo thủ. Còn mình với Mỹ thì... phận của mình coi như xong
rồi. Mình là ngày hôm qua rồi. Tương lai chúng nó hãy để chúng nó tự
quyết định. Mình về thôi!

