Page 41 - nguoi anh hung chan dat
P. 41
42 T rú c Phương
Một đợt kiểm tra trình độ học vấn để bắt đẩu cho việc học bổ túc
văn hóa.
Không khí lại tưng bừng náo nhiệt. Toàn là dân “Rút rơm trâu ăn
mê”, lớp một, hai, ba, cá biệt có người không biết chữ, được lên danh sách.
Bảy tự cho mình đã học xong lớp ba trường ông thầy giáo Xệ nên không
ngẩn ngại đăng ký dự thi lên lớp bốn. Để toán là một khúc gỗ xẻ bằng
cưa. Tìm đáp số xem khúc gỗ có 'bao nhiêu tấm ván sẽ cưa ra, khi được
biết mỗi tấm dày, rộng, dài...? Không làm được. Trở lại ngồi lớp ba, nhưng
học nhiều hơn và khó hơn thời học thầy giáo Xệ. Tuy vậy, được học là vui,
học là sang trọng, vì biết được mục đích của việc học là để làm gì. Hào
hứng. Lại có cảm giác ngược chiều về thời con nít nghịch ngợm.
Rồi đơn vị chuyển về Xuân Mai - Hà Đông. Năm sau chuyển lên
Hòa Bình. Đơn vị đi vào xây dựng chính quy, hiện đại. Bảy cùng anh em
trải qua một năm làm anh nuôi, hậu cần. Ở đâu, làm gì, Bảy cũng luôn
được bình bầu xuất sắc. Hai năm liền nhận được danh hiệu Chiến sĩ Thi
đua cấp Sư đoàn. Bảy được anh em, đồng đội gọi yêu là lính gạch xuất
sắc, vô địch in gạch. Một tiếng đồng hổ, Bảy in được 100 viên gạch mộc.
Quy trình nhồi đất, cát, đập, phơi héo, dùng kéo cắt gọt, sau đó đưa đi
nung... Đến khi được đưa đi làm bếp nấu cơm cho cả một tiểu đoàn ăn,
Bảy cũng hoàn thành tốt nhiệm vụ có hơi đàn bà ấy. Có lần cơm sống,
lại sắp tới giờ ăn. Rối hậu cần. Kho không thể xuất lần thứ hai cho một
bận cơm. Đành phải xới nhẹ tay cho đều cơm, đổ nước đun sôi vô cho
vừa, rắc thêm ít nước muối, thêm lửa xung quanh và than đượm trên nấp
cho hơi nóng phủ đểu chảo, may là cơm kịp chín và cũng không đến nỗi
nhão. Hú hồn.
Lại những ngày sống với núi rừng, vời mường, với bản. Cũng từ
những ngày học bổ túc được mớ chữ, Bảy siêng nghe đài, đọc báo hơn,
hay tìm tin tức về miền Nam hơn. Ở trong ấy không biết ba má có bình
yên không, bà con xóm làng có bình yên không khi nghe tin Mỹ Diệm
trắng trợn đàn áp, bắn giết đồng bào. Anh Hai, anh Ba của Bảy biết có
tránh được không, hay lại bị chúng nó bắt bớ, giam cầm... Giấc ngủ bây
giờ đườm đượm nỗi buồn, nỗi lo. Cô Ba, cô Bảy, cô Năm đã đi khỏi giấc
mơ người lớn của Bảy rồi. Năm 1958 nầy là năm Bảy đã bước vào tuổi
22, tuổi của một người lớn, một đoàn viên, một anh Hạ sĩ sau đợt nhận
quân hàm.

