Page 37 - nguoi anh hung chan dat
P. 37

NHỮNG NGÀY ĐÁU TRÊN ĐẪT BÂC





                 D     ãy  nhà  lợp  bằng  lá  cọ,  tre,  dọc  dài  nhiều  lớp,  trông  thật  đẹp
                       mắt,  khang  trang,  sạch  sẽ,  ngăn  nắp.  Bộ  đội  trong  Nam,  đặc
                       biệt  là  ở  miền  Tâỵ,  thường  chỉ  ở  trong  dân,  hoặc  ra  chỗ  có
           bụi  rậm  che  tạm  chòi  cho  Ban  chỉ  huy  làm  việc,  còn  anh  em  chiến  sĩ
           thì  ở  nhà  dân  theo  tổ  hoặc  theo  tiểu  đội,  trung  đội.  Giặc  đến  thì  đánh,
           cần  thiết  là  ém  quân,  tránh  đụng  độ,  êm  giặc  lại  tản  ra  nhà  dân  cùng ăn
           cùng ở cùng làm.  Vì vậy,  ra Bắc những ngày đầu  được ở trong doanh  trại
           thì  thật  là  biệt  lập,  rảnh  tay  rảnh  chân,  không  có  việc  gì  làm.  Nhơ  nhớ
           một  cái  gì  mà  không  rõ  một  cái  gì.  Sướng  hơn  lúc  ngồi  trên  tàu  gấp  bội.
           Lại  ăn  uống  đủ  đầy.  Tâm  hổn  phơi  phới.  Ai  bảo  nhớ  nhà,  ừ  thì  có  nhớ,
           nhưng  ít  thôi,  chưa  đủ  để  chảy  nước  mắt  đâu.  Riêng  Bảy lại  càng  không
           phải  nhớ  nhiều.  Bởi  mấy  lẽ:  thứ  nhất,  ông  già  bắt  cưới  vợ,  sợ  quấn  đôi
           chân  thiên  lý  mã  nên  không  có  động  cơ  nào  giục  để  nhớ;  thứ  hai,  chưa
           đi  bộ  đội  được  mấy  ngày,  chưa  làm  nên  cái  tích  sự  gì  thì  phải  tập  trung
           tinh  thẩn  cho  chuyện làm  lính  Vệ  Quốc quân  cái  đã.  Còn  lẽ  thứ ba,  chưa
           có  bông  hổng,  hay bông  hoa  cứt  quạ  nào  ẩn  hiện  trong  mắt  và  trong  trí
           nhớ,  lại  không  biết  thơ  văn  như  những  anh  chàng  có  chữ  nên  không
           nghe  trái  tim  thao  thức  ngọ  nguậy  gì.  Nhớ  cũng  không  thấy  chút  bâng
           khuâng nào.  Nhớ mất  công.  Với lại cuộc đổi  đời chừng mới  bắt  đầu,  phải
           làm  sao  cho  nó  khác với  cuộc đời  trước  kia,  rồi việc  gì  tới sẽ  tới,  sau  nầy
           mặc  sức  mà  trai  gái,  yêu  thương.  Tâm  tính  Bảy lại  nghiêng vể phía  thích
           sử dụng sức mạnh,  ham chơi thể thao,  nên ít khi có dịp  được yếu lòng để
           nhớ.  Gẫm  ra  mấy thằng  bạn  có  lý.  Và  bây giờ  thì  không  bị  ám  ảnh  chút
           nào  về  một  “mái  tóc  huyền”.  Cuộc  sống  mới  lại  sôi  động  từng  ngày,  lúc
           nào  cũng có hàng chục anh  em bên cạnh thì lấy đâu để buồn  nhớ vẩn vơ.
           Trong  cuộc  họp,  lãnh  đạo  chính  trị  tư  tưởng  cứ  luôn  nhắc  đến  tinh  thần
           Cách mạng,  nhiệm vụ của người lính trong xây dựng quân đội chính quy,
           nghe ham  đến nôn ruột, tâm hổn tình cảm gì cũng tập trung vào phận sự
           lớn  lao  nầy,  huỡn  đâu  mà  suy  nghĩ  miên  man,  vớ  vẩn  đến  chuyện  tung
           tăng khác.  Còn  nhớ cha,  nhớ mẹ,  nhớ  anh  em  trong  nhà,  với  Bảy thì  chỉ
   32   33   34   35   36   37   38   39   40   41   42