Page 42 - nguoi anh hung chan dat
P. 42
Người anh hùng ch ân đất 43
Nhớ lại ngày đơn vị thông báo mọi người chuẩn bị tinh thần nhận
quân hàm, Sư đoàn đang phấn đấu xây dựng chính quy hiện đại ngay từ
năm 1958 nẩy, ai cũng hào hứng, sung sướng ra mặt. Chờ đợi mãi mới tới
được hôm nay. Phải mất 4 năm làm anh lính Cụ Hổ không chính thức,
cứ nơm nớp lo, không biết đơn vị có bị giải thể hay không, đại bộ phận
anh em văn hóa kém có bị đưa về các nông trường để làm kinh tế theo
phong trào Gió Đại Phong, Cờ Ba Nhất...? Với lại Bảy và anh em rất lo
việc Cải cách ruộng đất làm phá sản chương trình chính quy hóa, hiện đại
hóa quân đội của Chính phủ và Trung ương Đảng. Tại sao 4 năm ra Bắc
vẫn chưa thấy được sự tiến bộ nào đáng kể cho toàn đơn vị. Ai cũng thắc
mắc, nhưng chẳng ai dám nói. Bây giờ bỗng có một ngày đẹp trời, ai cũng
được đeo quân hàm, dù chỉ là binh nhì, binh nhất, cũng sướng rân người.
Nhất định là thành bộ đội chính quy rồi! Chắc ăn như đinh đóng cột rồi!
Riêng Bảy là sướng tới mấy bậc. Lúc đầu nghe nói, Bảy ước chừng mình
chỉ được binh nhất thôi, thậm chí binh nhì cũng “đã”, ai dè được phong tới
cấp “Hạ sỹ” (viết “Y cà-ghếc” nữa chứ?) mới oách làm sao? Lại đeo quân
hàm ngũ cho không uổng bốn năm trời mong đợi. Sáng ra gặp ai cũng
cười. Con gái Kinh, Mường, Tài, Thái gì nhìn cũng thích. Ra dáng anh bộ
đội Cụ Hồ đúng nghĩa.
Bất ngờ có nhiều con trai, con gái miền Nam nghỉ hè về thăm và ở
chơi với đơn vị. Vui suốt tuấn suốt tháng với không khí miền Nam. Được
ăn món miền Nam, được nói cười tự nhiên kiểu miền Nam, được ca vọng
cổ, văn nghệ, văn gừng suốt đêm. Trong đám con gái, có cô bé 14 tuổi,
con của một đồng chí Huyện ủy viên - Bí thư xã Long Thắng - huyện Lai
Vung trong đoàn. Gặp đổng hương, lại là cô em tóc đuôi chồn bé bé xinh
xinh thấy cũng ấm lòng. Hai anh em đồng hương hay nói chuyện, đi chơi,
hoặc làm việc vặt trong đơn vị với nhau. Có văn nghệ, văn công, hay đoàn
chiếu phim về phục vụ thì hai anh em cùng dắt nhau đi xem. Đỡ nhớ nhà.
Đỡ nhớ mấy đứa em. Thời gian nhanh như gió thổi. Ngày chia tay, Bảy
cười, còn cô bé thì rưng rưng ánh mắt. “Sang năm em 15 tuổi rồi. Em sẽ
trở lại thăm anh”. Một cuốn tập, mấy viên kẹo làm quà. Mấy cái vẫy tay.
Cô Ba, cô Bảy ngày nào không biết có ghen không mà không thấy trở về
trong giấc ngủ của anh chàng hạ sỹ chân bùn vừa biết đi giày nữa.

