Page 39 - nguoi anh hung chan dat
P. 39
40 T rú c Phương
Cùng với nhiều anh em, Bảy quên mất thói quen hút thuốc giồng
để un bù mắt. Hổi ở nhà, bắt chước mấy thằng bạn, Bảy phải đốt thuốc
phun khói cho các loại côn trùng li ti đừng cắn. Bây giờ thấy thuốc không
nhớ, có lẽ chưa kịp ghiền. Lại đi ghiền kẹo. Đến tháng thứ hai là phải cầm
chiếc đổng hồ Thụy Sĩ của ông già cho đem bán với giá đồng hổ thường -
bởi ở các thị trấn miền Bắc thời nầy đâu có mấy người biết đổng hồ Thụy
Sĩ là tốt nhất thế giới - chỉ để lấy mấy chục bạc ăn kẹo. Sau đó là bán luôn
miếng mủ cao su đi mưa cho việc hảo ngọt đó. Chẳng bao lâu, Bảy đã dọn
mình làm người đàn ông thực thụ. Một người lính, một chàng trai mạnh
mẽ. Một người luôn có nụ cười tươi, luôn lạc quan, yêu đời, vô tư lự.
Thằng trai nghịch ngợm, nghĩ gì làm nấy, không cần đắn đo, không cần
suy xét, không thích trầm ngâm, đã hóa thân thành một anh lính nghiêm
chỉnh, một quân nhân của quân đội anh hùng vừa đánh thắng một đạo
quân sừng sỏ nhất của chủ nghĩa thực dân cũ, từng gieo rắc đau thương,
chết chóc cho nhiều dân tộc trên thế giới, một chiến sĩ luôn giữ kỷ luật
quân ngũ, luôn chăm chỉ siêng năng trong lao động, học tập, sống chan
hòa và trách nhiệm với mọi người.
Quá trình chính quy hóa được tiến hành chẩm chậm từng bước một
trong bối cảnh thế giới ngả nghiêng về việc giải trừ quân bị do áp lực từ
các nước lớn đang vạch ra đường lối thỏa hiệp - chung sống hòa bình
giữa hai hệ thống xã hội đối địch nhau từ Cách mạng Tháng Mười Nga và
sau Đệ nhị Thế chiến. Lực lượng giám sát việc thực thi Hiệp định Geneve
của ủy hội Quốc tế đang trông ngó từng ngày. Đội quân anh hùng vừa
chiến thắng thực dân Pháp đang tỏ ra ngoan ngoãn, hiển lành tuân thủ
tuyệt đối các điểu khoản của Hiệp định Đình chiến Geneve. Cuộc sống
rừng núi quen dần với những anh lính vùng đổng bằng quanh năm trắng
nước. Nắng ở đây cũng khác. Mưa cũng khác. Lại thêm lũ ống, lũ quét, lũ
cuốn - toàn những cái tên xạ lạ. Đi đến đâu phải học tập lề lối sinh hoạt,
tập tục, thuần phong ở đó để hòa hợp với người địa phương. Các cô gái
dân tộc mặc đủ thứ y phục như hát bội, hát cải lương ở Nam bộ. Trêu họ
thật thích. Tiếng Bắc nghe mới dịu dàng, trong trẻo làm sao. Mấy cô gái,
Hội Mẹ, Hội Chị cứ kéo đến từng nhà thăm, động viên mấy chú lính miền
Nam mặt còn búng ra sữa phải xa nhà. Mấy mẹ hỏi:
- Có anh nào muốn lấy vợ không. Con gái ở đây xinh lắm, lại giỏi
giang nữa.

