Page 38 - nguoi anh hung chan dat
P. 38

Người anh hùng ch ân   đất                    39





       nhớ  nhè  nhẹ  thôi,  bởi  vốn  Bảy  không  phải  là  anh  chàng  có  nội  tâm  sâu
       sắc, không hay để bụng,  để lòng những chuyện  thương nhớ,  nghĩa ân hay
       oán hận lê thê tháng vắn năm dài.  Mọi chuyện xong rồi thì thôi,  ngày nào
       có chuyện  của  ngày ấy,  không lướng vướng  nợ nần với chuyện  ngày hôm
       qua hoặc hôm  nay khi  mặt  trời  lặn.  Trừ phi đó  là chuyện  hàng năm,  một
       bữa  không  thể làm  xong,  đành  phải  chấp  nhận.  Nhưng  những  điều  như
       thế thì không thể thành  nỗi lòng canh  cánh  bên  người  của  Bảy được.  Cứ
       bỏ  nó  vào  một  ngăn  riêng,  khóa  lại,  khi  cần  thì  mở  ra,  giải  quyết  xong
      lại khóa.  Cho  nên  đời  Bảy,  kỳ thật  đến  lúc  nầy ít khi  phải  buồn.  Suy cho
       cùng,  chuyện  vui  lớn  nhất  là  được  theo  bộ  đội  Cụ  Hổ  thì  đã  thực  hiện
       được,  còn  chuyện  khác,  cho  dù  là  chuyện  vợ  chồng  đi  nữa,  đối  với  Bảy
       cũng thực sự không phải to tát lắm. Vì vậy, đi đâu người ta cũng thấy Bảy
       hay huýt  sáo,  miệng luôn  chờ  sẵn  nụ  cười.
            Ngày đầu  tiên  được phát  quân  trang,  gồm:  ba-lô,  hai bộ  quân  phục,
       hai cái  áo  thun,  hai  chiếc quần  cụt,  một  cái  nón  cối,  một  đôi giày bố,  thắt
       lưng, bàn  chải đánh răng,  ca,  bát và mấy thứ vật dụng để dùng hàng ngày.
       Việc  ngay  tức  thì  là  Bảy  cùng  anh  em  lấy  bộ  đổ  nhà  binh  mặc  vào,  soi
       gương, nhóng tới,  nhóng lui,  nghiêng qua, lắc lại, cười với mọi người hoặc
       cười với mình.  Oai phong đáo  để!  Sọt giày vô, bước đi “cộp,  cộp” trên nền
       đất cứng,  quây trước,  quây sau,  hai  tay khuỳnh  ra bỏ  theo  nhịp  đánh tùng
      xa  như  đi  lễ.  Hai  chiếc  áo  bà  ba,  hai  cái  quẩn  xà  lỏn  lửng  gối  tự  may  đã
       thành  quá  khứ.  Với  tất  cả  các  anh  chàng  nhà  binh  nông  dân  khác  cũng
      vậy.  Quá  ư  tươm  tất,  mới  mẻ!  Tối,  để  nguyên  quân  phục,  mang  giày  lên
      giường,  ngủ luôn  cho  đã.
            Sáng hôm  sau thức  dậy,  đểu trân  một  rừng lính  đứng theo  hàng  dài
      với  giầy  bố,  quân  phục  còn  nguyên  trên  thân  thể  kéo  nhau  ra  bể  nước
      đánh  răng.  Thằng  nào  cũng  cười.  Nụ  cười  trắng  phau.  Xong  là  ăn  phở
      bò.  Trưa  lại  rau  muống  xào  thịt  trâu,  hoặc  bò  xào  cải.  Cứ  thế  mà  sướng
      được  hết  tuần,  lại  nhường  doanh  trại  cho  tốp  miền  Nam  khác  đến.  Cả
      Sư  đoàn  chưa  chính  quy ấy hành  quân  mấy chục  cây số  rồi  phân  tán  vào
      nhà  dân  theo  phiên  chế tổ  tam  tam.  Đi  xa,  chưa  quen  mang  giày  nên  bị
      phồng  dộp  bàn  chân,  cởi  giầy vắt  vai,  đi  chân  không  như  thời  ruộng  rẫy.
      Rồi lao  động.  Rổi  cùng  ăn,  cùng  ở,  cùng làm với  tinh  thần  đi  dân  nhớ,  ở
      dân  thương,  bình  thường  dấn  quý trọng.  Mỗi  tháng  được  lãnh  suất  gạo  4
      ký-lô-gam  cho  một  người.  Mỗi  Đại  đội  có  5  hay 6  anh  nuôi.  Rồi  học  tập,
      tham  gia  các  đợt huấn  luyện.
   33   34   35   36   37   38   39   40   41   42   43