Page 277 - tho van dong thap tuyen tap 2
P. 277

cứ  chạy  lẫn  quẳn  lít  quít  như  vậy.  Trái  thử  hai rỏt  phía
                 trải,  trái  thử  ba roi  bên phải.  Đến  trải  thử  tư, anh  quav
                 xe,  chạv ngưọ’c,  trái thử  tư  cũng  xịt khói  phía  sau  đít  anh-
                 Súng  bốn  trái  hỏa  tiễn.  Yậy  là  nó  hết  đạn rồi.  'Nắm  được
                 cái  nhưực  diêm  của  nó,  anh  dửng  lại.  Ngoảnh  cồ  nhìn  lèn
                 nỏ  mà  cười.  'Nghe  chuyện ấy,  tôi phục  anh  cán  bộ đố  quá.
                 Phục thì phải bắt chước.  Mình cũng  phải ở trên xuồng. Tràm
                 mình  dưới  nuức,  bắn  khổng  được  minh  thời  nỏ  sẽ  «xút»
                 vô  xuồng.  Bê xuồng  thòi  chết  đuối.
                     — QuỶnh  mà  nghĩ nhiều đưọ’c  như vậy  à ? — Cô'gái hay
                 chọc  anh  lúc  nãv  lại  chen  vô  nói.  Làn  nằv  chị  hỏi  nghe cố
                 ly,  nên  chẳng bị  ai  phản  đối.
                     BỊ  hỏi  hất  ngò*,  chưa  biết  trả  lời  sao.  Anh cứ  «hả, hả»
                     — Sao,  sao  ?  Hỏi  sao —À, à,  nói thòi nghe  lâu  vậy  chớ
                 lúc đỏ  tỏi nghĩ nhanh lắm. Ỷ nghĩ nó  nhoang  nhoáng  qua đàu
                 như trời chớp vậy.  Tỏi  đẵ  nói  là phải  nhanh  trí  kia  mà.

                     — Thồi  kề  tiến  đi  anh  Bảv— Một người  lên  tiếng  giục.

                      — Ờ,  tiếp  thì tiếp— Anh  nỏl  vẫn hào hứng — Nỏ bắt đầu
                 siểt,  tôi  thủ  sẵn  cây  sào, dòm  ngó.  Nó  cất  lên,  nó  sắp  bắn.
                 Nó  tắt  máy,  nín  thở  rồi chúi  chúi  xuống một,  hai,  ba... Tôi
                 lấv hết gân chống  thật mạnh  xuồng  chạy  nghe  cải  rơ.  « cảo
                 cảo  xùy...  đùng».  Một trái roi  phía  sau  tôi nghe  cái chéo.
                 Nhìn  lại,  tôi  thấy  nưỏ’c  chỗ  đó  bốc khỏi.  Nỏ lại cát lẽn,  rồi
                 lại  nín  thở,  cúi  xuống.  Tôi  cho  xuồng  lách  qua trải  chống
                 một  cải«rẻt» — «Cảo  cảo...  xùy...  đùng».  Trải  thử  hai
                 rơi  ngay  chỗ  chiếc  xuồng  lúc  nẩy.  Thằng  bắn  giỏi thật.
                 Mỗi lặn  nglìe  nỏ  «cảo»  tôi  thấy  lạnh đến tận xương.'Nó  lại
                 rồ  mảy  cất  lên,  lại  siết,  lại  cất  lên  cao, rồi  lại chúi  xuống.
                 Phải  nói  thật  là  tôi  cỏ  hoi  ớn.  Lần  này,    tôi  lách
                 xuồng  ngược  qua  bên  phải,  trở về  vị trí  cũ.  Cùng  «cảo  cảo
                 xuy... đung». Lần nầy nó tưởng  tôi  lách  qua  bên  trái, nó bắn
                 đón.  Trái hỏa tiễn tát  nưỏc không  đung  tòi tôi.  Ba  trái rồi,


                 270
   272   273   274   275   276   277   278   279   280   281   282