Page 297 - tho van dong thap tuyen tap 2
P. 297

T








                       Chiều  hồm  đỏ, từ giã có  ủt  ra  đi.  Cô  ủt  bồng  con  sang
                   nhà hàng  xóm,  đi dọc  theo  đirờng  như  cố  tình  đi  đưa  tiễn
                   ¿hách.
                   '   Chào  cỏ  Út,  lần đầu tiên nói  YỞi  cô.  Cô lúng  túng  vì  bị
                   chào  bát  ngòi,  không  biết sao  trả  lòi  lại...
                                             (B á o   V ăn  nghệ  sỗ  20  n g à y   14-5-1983)


                                        0ÊM  THÁP  MƯỜI
                                                              T ruyện  n g ă n
                                                            LÊ  VĂN THẢO
                       Năm  đỏ  mùa  mưa  ỏ’ Thảp  Mười kẻo  dài hơn  mọi  năm.
                   Đã  gần  cuối  tháng  mười ròi  mà  tròi vẫn  còn  mù  mịt  bụi
                   mưa,  đồng  nưỏc  một màu  trắng  xóa  không  còn  phân  biệt
                   đâu  là bến  đâu  là  bò'  nữa.  Chỉ  thỉnh  thoảng  có  những khóm
                  tràm,  khóm  trâm  bau nồi  lên  lư thơ,  nhưng  cũng  không  có
                   đặc diêm  gì  đễ ta có  thễ  nhỏ'  đó  là  con  đường đã  đi qua.
                       ...  Mặt trời còn lóe  lên  những tia  sáng hình rẽ quạt, mây
                  nưởc  củng  sảng  lên trong giờ phút  cuối cùng  của  một  ngày.
                  Những  khóm  tràm,  bụi  đế đă trở  thành  những  vệt  đen.  Xa
                   xa  bỏng  những  tẩm  bia  của  những  ngòi  mộ  hoang  đố  dài
                  gây trong  lòng  tôi  một  cảm  giác  xao  xuyến.  Không  biết  các
                  bạn  có  khi  nào  nhìn  tháy  những  tẫm  bia  như  vậv  chưa?
                  Những  tấm  mộ  bia  trống  mục  nát,  tưởng  như  sắp  rã  ra,
                   nhưng  lại  vững  chãi  quanh  năm  với  sương  giỏ.  Nó  ở  rải
                   rác  không  nhiều  lắm,  nhưng  bao  giờ  đi  xuyên  qua  đồng
                   nước  ta  cung  gặp  vài  ba  cái  như  vậy.  Mặt  trời  chiếu  ánh
                  lên  phía  sau  như  lát  vàng,  cạnh  đó  lau  sậy  reo  lên,  tiếng
                   cốn  trùng  nỉ  non  than  vãn,  tưởiig  như người  chết  còn  chưa
                  yên  phận,  còn  như  có  điều gì  muốn  nói lại với  ta.
                       Tôi  nói  vói  người  trưởng  trạm :

                       —  Đồng  nước  về  chiều  trông  buồn  quá,  chỉ  một  màu
                  xảm  xịt..c

                  290
   292   293   294   295   296   297   298   299   300   301   302