Page 299 - tho van dong thap tuyen tap 2
P. 299
Tổi chira kịp lên tiêng thì từ trong nhà đã có tiếng quát :
*— Aỉ đỏ ?
— Tôi., đi ỉạc đường...
Im lặng một lúc lâu* cỏ lẽ người trong nhà đang dò
xẻt tôi. Tiếng hỏi tiếp theo, giọng cỏ vẻ nạt nộ lại cố vè
sợ sệt:
— Sao lại lạc? Đi đông không?
— Chĩ có một mình tôi thôi.
Tôi nghĩ bụng : « Chắc tụi biệt kích Mỹ thirờng bẻn mảng
tởi đây lắm.Ohà hoang vu thế này... Thật không nơi nào
không có mỏng vuốt của tụi nó chạm tói ».
Tấm phên cửa nhắc sang một bôn. Một ngưòi đàn ồng
bườc ra, lưng gù, quần xắn tới vế, tay chân dồi ngoằng,
vai và lưng nồi lên những bắp thịt u cục như được nặn
bằng đát. Người đỏ hỏi :
— Thôi vô nhà đi. Đi suốt đêm tởì giờ à?
— Dà.
— Đói bụng không?
— Dạ tôi cỏ cơm vắt.
— Thôi ngồi xuống đây hơ lửa. Muỗi dữ quả... Lạnh
lắm không ? Lội đồng ban đêm thì phải biết. Mà đi ban
ngày khỉ gì được, tụi xuồng bay nỏ không «rỉa» cho chết
sao. Tỏi đẫy xuồng lội như vay hoài tôi biết. Đêm nào về
vói vợ tôi nó cũng hỏi tỏi sao người nửa nóng nửa lạnh.
Tôi đáp: «Con người tôi vốn là hỏa, hỏa kỵ thủy, nên gặp
mró’c là máu nỏ dồn hết lên trẽn».
Trong chiếc mùng căng trệch ờ một sóc nhà có tiếng
người đạn bà ậm ự, ỹ chừng muốn ngăn cản câu chuyện eủ-a
người đàn ỏng. Người đàn ông mỉm cười củi xuống vun cò
292

