Page 324 - tho van dong thap tuyen tap 2
P. 324
— cỏ ai thi hành kỹ luật em đâu mà « bị » với «tại » ?
vẫn biết thanh niên thích đảnh giặc bẳng súng là điều đáng
hoan nghinh, dù vậy, một khi Đảng cần mình phục vụ công
việc khác, chiến trường khác, mình không chấp hành sao ?
Nếu em không chịu về quân y công tảc thì chỉ cho ai chịu đề
anh gọi về thế em.
— Thăy tôi cử cúi mặt làm thinh, anh nỏi tiếp — ai cũng
không chịu về đó cả, rồi em cũng không chịu nữa, thì chiến
thương chỗ đâu nằm điều trị ? Như vậy là Đảng đã tin em,
giao em làm một việc mà khỏ khăn ỉt người chịu lãnh làm,
thấy chưa ? Sao Đảng tin mình mà mình lại phụ niềm tin của
Đảng ? Thồi, về cổng tảc chỗ đỏ cũng gần, cử yên tâm, thỉnh
thoảng anh tỏi thăm — Anh vuốt lưng tôi ra vẻ trìu mến —
Gòn gì bàn bạc nữa không ?
Tồi gạt tay anh ra, đứng phắt dậy, nỏi gay gắt:
— Bảo cảo tôi xin chãp hành tuvệt đối.
Nói xong, tỏi xốc lại ba lô lên vai. Anb Hai Nhị nhìn • '
tồi, cười hao dung :
— Còn nhắn gi về đơn vị không?
Tôi ehạv đùi đụi ra cửa, không ngoảnh lại:
— Không !
Nhựng khi ra khối cira, tôi cám thầy mình trê con quả,
lựng khựng lại, quay nhìn anh Hai Nhị. Có cục gì dẻo nhẹo
tròn tròn chặn trong cô, khó nỏi chuvện. Hồi lâu tôi mới
uất ức nói vói anh :
— Anh nỏi dùm... thằng Tư Hô giữ cây sủng bỏ dỏ của
em thì nhờ lấy chai dầu nhót em đề trên xiên nhà má Chỉn...
Anh Hai Nhị gật đầu :
— Về nỏi anh gỏi lòi thăm ba nghen ! Nói bữa nào rảnh
anh ghẻ đảnh cò’ tưởng vói ông già một trận cho toi bời khỏi
lửa..7
— Dạ.
317

