Page 319 - tho van dong thap tuyen tap 2
P. 319
— Thỏi mình chuằnbị đưa anh Hai đi thi vừa, tròVđẵ
khi^a rồi, ểi không kịp sảng «lỏ đuổi» thì mệt.
Nói rồi anh cúi xuống nhìn con đăm đăm, vẻ mặt biều
lộ lòng hân hoan trìu mến. Hồi lâu anh quay lại, hẻ tấm
phên chò’ tôi bước ra.
Bên ngoài trời đẵ hết mưa, lạnh như cắt da. Đêm yên
tĩnh, ehl cỏ tiếng giỏ thối và tiếng sỏng vỗ nhịp nhàng. Chị
dàn bà đi sau tôi, đứng lại đưa mắt nhìn bao quát trời nưởc,
không biết đề tìm hưởng hay đê ước lượng khoảng đường
mà mình sẽ vượt qua. Sau đỏ chị rẽ xuống bến tháo sợi dây
xích cột xuồng. Chiếc xuồng đang nhồi sóng lắc lư, như hảo
hức muốn được lướt đi.
Tôi còn chần chừ phía sau, lấy cỏr đốt một điếu thuốc.
Bỗng tòi nghe sau tấm phên, giọng người đàn ông nói đả
đỏt vỏi đứa con :
— ... Ráng nghe con, ráng chịu khố vôi cha. Chẳng qua
là do cải khỏ khăn chung. Âu ơ, ầu ơ cha chẳng được như
ông nội, ông cổ, cha chì có buộc chân cọn vố gốc cột Au ơ,
cha buộc chân con vô gốc cột...
Tôi vội quay trở lại nhìn qua khe cửa. Người đàn ông
đang khom lưng, cải lưng gù che một khoảng tối, đang dùng
cải khăn buộc chần đửa con vào gốc cột. Anh buộc một
cách hẵp tấp, vụng về. miệng mỉm cười hát ầuơ mà mồ hôi
thì chảy lăn trên trán. Đứa con ngước nhìn anh, như không
biêu cha nó đang làm điều gì kỳ cục vậy.
... Chị đàn hà chổng xuồng đưa tôi đi, xuồng vạch một
đường sáng dài trên dòng nưởc. Đêm Tháp Mười thật là
mênh mông. Giỏ thỗi mơn man trên mặt cẻh, mặt nưởc gợn
sóng láp lảnh, côn trùng chim muông lên giọng nỉ non, ốm
thanh tràm buồn vang vang lan đi trên mặt nước. Những
đám sen, đám bông sủng nở trắng, những chiếc lả nghiêng
một nửa khẽ rung rinh dưới gió.
312

