Page 322 - tho van dong thap tuyen tap 2
P. 322

Ở  lire  lưọ-ng  địa  phương  quân  huyện  Lấp  Vò  đã  hơn
          hái  tháng  mà  tôi  chưa  dự  đưọ’c  một  trận  đánh  nào.
          Ngày  đêm  cử  nôn  nao  trong  bụng,  ước  ao  đụng* độ  một
          trận  thử  chơi cho biết vàng  đả.  Tôi  o  bế  cây  sủng  bả đò  của
          mình  thôi  hot  biết !  một  ngày  dem  ra  chùi  lau mấy  lần. Tay
          chân  ngứa  ngáy không  chịu nỗi.  Tôi thường  ra  sàn,  giương
          lê,  xốc  sủng  dợt  đi  đọl  lại  đưò’ng  đâm  cho  thật  ngọt.  Tôi
          hay phân  bì vói thẳng  Tư  Hổ,  cũng  trạc  tuồi  tôi,  vô  bộ  đội
          'trước tôi  cỏ  mấy  thảng  mà  đẵ  «yếu lĩnh »  ngã  được  máy
          thẳng  giặc  rồi.  Còn  mình...  sao  không  gặp  dịp  may...
              Lật  bật,  một  bữa,  tôi  được  huyện  đội  gọi  về  văn  phòng
          làm  việc.  Đưọ-C  lệnh,  tôi  quảy  ha  lô  đi  liền.  Nhưng  dọc
          đưòưg tôi lại  nghĩ  lung  tung:  «Chắc  là  mình  đưọ*c  đưa  lên
          hộ  đội tình !  Chuyện  đỏ  thì  mê  lắm...  nhưng không  lẽ?...
          hay  là  đựọ’c  cho  di học khoả gì  đây ?  —  Rồi cỏ một V  nghĩ
          ngưọrc  lại  —  Mình  cỏ  khu vết  điểm  gì  nên  bị  gọi  về  văn
          phòng  huyện  đội  đễ  đồi  công  tác ?  ử ,  một  lần  hành  quân,
          đói  bụng,  cỏ  hẻ  một trải  dưa  leo  của  đồng  bào,  bị anh Hai
          Nhị  phê  bình...  Hav việc  mat  đoàn kết  nội bộ?,..»  Tỉnh tỏi
          tính  lui  rối  ruột  quá,  tối  đâm  ra...  mặc  kệ.  Sao  thì  sao,
          thế  nào cũng  được í
              Về tỏi  văn  phòng  huyện  đội,  gặp  anh Hai Nhị,  tôi  hôi
          liền :
              —  Kêu  em  về  chi, anh  Hai  ?
              Anh Hai Nhị  đang viết  lách  gì  đỏ,  ngưởc lên  cưòi  :
              —  ừ ,  cũng có  chuyện.  Nằm nghỉ  chút  đi !
              Tôi  lột ba  lổ  đễ  lên  vạc,  gối  đau  nằm,  trỏ’ ra.  Chò’  anh
          Hai  viết mấv phút  mà  coi  như  cả  buổi  vậy.  Một lát anh thôi
          viết,  bưtVc  xuống  đát,  xoa  xoa hai bàn  tay  vào  nhau  :
              — Cỏ  mang  đồ  đạc  về  không ?
              — Dạ  có .— Tôi  bật  ngồi  dậy — Chĩ  cây  sủng thì gỏi  lại
          don vị.

                                                                   315
   317   318   319   320   321   322   323   324   325   326   327