Page 320 - tho van dong thap tuyen tap 2
P. 320
Từ chần trời mờ mịt những ngôi »ao iahấp nhảy, nhSp
nháy rồi rụng dưới mặt nước.
Chị đàn bà càng lủc càng tố ra nhanh nhọn. Mỗi lần chị
nhún cày sào, xuồng lirỏrt tới như bay lên khỏi mặt nước.
Mồi chị mím lại. Mắt chị long lanh ánh lên vẻ vui tươi, trẽ
trung. Cả ngirời chị như đang hướng về phỉa trưỏc.
Còn tối thỉ lại đang nghĩ về phía sau. Mỗi C0'n giỏ thồ!
tởi tỏi nghe như vẳng lại cỏ tiếng khóc của đứa trẻ. Không,
nó không khóc đâu — Mỗi lần trong thàm tâm tôi đều cỏ
tiếng cẵi lại— nỏ đang cười đỏ chứ, nỏ đẵ biêu VI sao
cha nó buộc chân nỏ vô gốc cột «— Đẽ chút nữa cha cháu
chổng xuồng VÜ khỉ đỉ cháu ơi — Tôi thầm nỏi với nỏ như
vậy — Đề ngàv mai cỏ tin thẳng trận, và đề cỏ ngày mảy
bay thôi không còn nem bom trên đồng nưởc này nữa ».
Đê khuâv khôa tô! đưa mắt nhìn ra xa, như người đang
mong ngỏng cải gì mà tôi không hề biết.
Và kìa, bình minh đẵ lên rồi! Đêm tối trên đồng nước
bị đầy lùi một cách mau chỏng và bình minh rạng lên thật
là đẹp đẽ. Từ chàn trời mờ mịt bỗng hiện lên những vạt
mây đâm ngang màu hồng, màu da cam. Rồi mặt trời biện
lên chỏi lọi, những tia sáng như những sợi chỉ bạc rổi tung
trong không gian. Chim chóc từ trong những lùm bụi vỗ
cánh bav đi, ríu rít gọi nhau. Mặt nước sáng như gương,
những gợn sóng như những con rắn bạc nhảy múa tung
tăng. Nước trong vắt soi bỏng những bụi cỏ, những lá sen
đung đưa trên mặt đắt hẩy còn nửt nẻ. Giỏ thoảng mùi bông
tràm, bông sen, mùỉ cỏ khố, mili sinh ải.. Và tôi cỏ cảm
giác giác quan tôi trở nên tinh tế hơn, tôi nhận ra được cả
mùi hăng ngai ngái của những ố chim vừa mỏi nở hoặc những
chồi non vừa nhú lên khỏi mặt nước hả hê hít thở làn
không khí mát lạnh của đồng nội. Chỉ một phút sau cả không
gian đã trắng lỏa, mặt nưóc soi bỏng những đám mảy trắng
trôi lửng lơ, nhẹ nhàng tinh khiết như những đám bông.
313

