Page 323 - tho van dong thap tuyen tap 2
P. 323
Anh gật đầu rồi trỏ- lại bàn, ngồi vấn thuốc hút, mặt anh
tình bơ; day về phía tồi. Chờ hồi lâu, anh mởi nôi :
— Mình bàn công chuyện chút, Hùng ha !
Thì mỉnh về chì chờ có bao nhiêu đỏ, cảỉ anh nằv hav
hỏi cơ ! Ngực tôi đảnh trổng lên thòi thộp, len lén bưỏc đến
bên cạnh một cách khỏng chủ động. Anh Hai Nhị nheo mắt,
bập bập điếu thuốc bảo :
— Ngồi đỏ đi ! Theo nghị quyết của huyện đội là điều
Hùng về công tảc ở quân y.
Nghe anh nói, lỗ tai tôi vụt kêu lùng bùng, ngồi chết
tran mà tròn mắt ngỏ chỏ’ không mỏ* miệng hỏi lại việc gi
được.
Anh Hai Nhị tiếp :
Mình nói chuvện chơi chút rồi em về thăm nhà, hén !
Mai sẽ lên nhận nhiệm vụ.
Tôi nghe trong người rũ riệt, đứng dậy hết muốn nối.
hòi vậy còn lòng dạ não mà chuvện vói vẵii nữa ? Cuối cùng,
tôi cố năn nỉ anh Hai Nhị :
— Nguyện vọng em thích chiến đẩu mà...anh Hai !
Anh cười :
— Công tác ở quân V cũng là chiến đấu váy. Mặc dừ là
một chiến trường không cầm súng trực tiếp giáp mặt với
địch, nhưng nhiệm vu khả phức tạp, càn những chiến sĩ cô
tinh thần trách nhiệm cao...
Tôi ngồi gằm mặt, không muổn nghe kiễu « lỷ luận
suông » ay nữa. Tay tôi nắm chéo áo châng chẳng muốn xè
một cải cho rách iẻt luôn. Bỉ 1Ỷ này, tôi cổ cãi lẽ kia :
— Ở bộ đội em chưa có khuvết diêm gì lắm mả bị đưa
về hâu cứ thì ức lắm, hồng chịu đâu !
Anh Hai Nhị bưỏrc đến, đặt tay lên vai tôi :
316

