Page 116 - tap 2 phan 1
P. 116
nhiệm vụ mà không thể về bên cạnh cha mẹ hoặc những người
thân yêu nhất khi họ sắp từ giã cõi đời, bởi đó là nỗi đau không
nhỏ trong tình cảm riêng tư của mỗi con người.
Còn bản thân tôi thì có một lần, sau khi “chạy kế hoạch” cuối
năm, tôi về nhà bố mẹ vợ ở 26 Lý Thường Kiệt, nằm lăn ra giường
ngủ say, ngáy khò khò. Lúc đó có khách đến nhà, nhưng thuở ấy
nhà cửa chật hẹp nên bàn tiếp khách lại đặt gần sát giường ngủ
của tôi, chỉ ngăn cách bằng một tấm ri đô nên tôi ngáy cỡ nào
chủ khách đều nghe rõ. Sau này nghe mẹ vợ kể lại thì có lẽ ông cụ
cũng thấy ngượng, nên sau khi khách ra về ông phàn nàn với bà
sao mà chỉ mới có 6 giờ tối mà tôi đã ngủ say và ngáy dữ tợn như
vậy. Nhưng ông bà có biết đâu rằng đã ròng rã 6, 7 đêm rồi tôi đều
thức cùng anh em công nhân, để vừa theo dõi, vừa động viên tinh
thần anh em, có những người như cậu Trường, cậu Việt là những
công nhân điều chỉnh máy rất giỏi, khi đang ngon giấc cũng bị tôi
gọi bật dậy làm nhiệm vụ, và mỗi ngày đêm chúng tôi chỉ chợp
mắt được một vài tiếng là cùng.
Cũng nhớ lại thời gian tôi làm việc ở nhà máy, từ mối quan hệ
đồng chí, đồng đội mà dẫn đến mối quan hệ thân thiết với một gia
đình người miền Bắc, đó là gia đình cậu Trường, người tôi vừa kể
trên. Câu chuyện bắt đầu chỉ từ một nồi chè.
Có một tối tôi đến thăm gia đình, khi bước chân vào nhà tôi
đã nhìn thấy một cháu gái trạc 12, 13 tuổi đang nấu chè. Đó là đứa
em gái của cậu Trường tên là Hòa. Ở chơi một lúc tôi cáo từ ra về,
nhưng thấy cháu lộ vẻ buồn ra mặt, gợi hỏi thì cháu bảo buồn là
do tôi không ở lại ăn, bởi cháu được cậu Trường báo trước là tối
hôm đó tôi sẽ ra nhà chơi, nên nấu chè cốt là để đãi tôi. Nghe vậy
tôi thương quá nên ở lại, cháu mừng ra mặt, và tình thương của
tôi đối với cháu cũng bắt đầu từ đó. Về sau tôi thường đến nhà để
vừa thăm gia đình vừa được gặp gỡ cháu, và khi mối quan hệ giữa
370 Nguyễn Long Trảo

