Page 112 - tap 2 phan 1
P. 112
Tôi từng đến xem những bài báo tường chữ to ở Trường Đại
học Đồng Tế, với nội dung bài xích đả đảo những giáo sư này giáo
sư kia trong trường.
Tôi từng nghe chuyện bắt các trí thức phải về nông thôn tham
gia lao động để cải tạo thành phần...
Thế nhưng cũng có điều rất lạ là trong nhà máy mà chúng tôi
đến thực tập, vốn là một đơn vị của quân đội, lại không thấy xảy
ra việc đấu tố như thế.
13. Thử tài ông quản đốc
Khoảng giữa năm 1968, tôi được điều về làm quản đốc Phân
xưởng Sửa chữa radar của Nhà máy V-119. Lý do được biết là để
góp phần củng cố lại phân xưởng này vốn là đơn vị chủ lực của
nhà máy đang còn khá xộc xệch, thường bị các đồng chí lãnh đạo
bên Phòng không - Không quân phàn nàn về chất lượng cũng như
thời hạn giao trả máy cho đơn vị, gây khó khăn cho việc đưa ra
phục vụ chiến đấu.
Đây là một nhiệm vụ khá mới và tất nhiên là khó đối với tôi,
bởi từ một cán bộ kỹ thuật bỗng nhiên tôi lại trở thành một cán
bộ quản lý, phải điều hành hoạt động của một đơn vị sản xuất có
nhiều ngành chuyên môn như: kỹ thuật sửa chữa radar, gia công
cơ khí, mạ kim loại, nghề mộc,... với quân số trên 120 người gồm
sĩ quan, cán bộ và công nhân viên quốc phòng. Trong đó cũng có
không ít anh chàng đã tự xem mình là “anh cả đỏ” trong ngành,
không ngại “coi giò coi cẳng” và sẵn sàng “thử cựa” đối với người
chỉ huy mới đến phụ trách. Còn với tôi, phải chăng đây là một sự
tình cờ ngẫu nhiên để xem anh sẽ thi thố tài năng như thế nào khi
anh trở thành người lãnh đạo trực tiếp của một đơn vị mà có lúc
366 Nguyễn Long Trảo

