Page 114 - tap 2 phan 1
P. 114
chữa toàn bộ các radar và máy chỉ huy phàn nàn đến tai Bộ Tổng.
Và người ta cũng có nhận xét khá tốt đối với riêng tôi về công tác
quản lý, bởi thế mà tôi đã được chỉ định làm lớp trưởng lớp tập
huấn các quản đốc của tất cả các nhà máy thuộc Cục Quân giới,
trong đó có những vị rất là “cựu trào”.
Vừa qua, trong dịp trở ra Hà Nội, tôi có cơ hội gặp lại các
anh em trong phân xưởng cũ sau hơn 40 năm xa cách. Rất nhiều
anh em khi nghe tin tôi ra, mặc dù đang ở xa, cũng đến gặp mặt
khá đông đủ, mừng vui khôn xiết, mang lại một không khí ấm
áp của tình đồng chí, đồng đội. Nhiều anh em còn bộc bạch rằng
rất tự hào là thuở ấy phân xưởng đã “ăn nên làm ra”, nở mặt nở
mày trong nhà máy, cũng như đỡ xấu mặt đối với quân chủng
Phòng không - Không quân mà chúng tôi là “con nợ” triền miên.
Sự đánh giá đó là điều khích lệ mà tôi chưa hề nghĩ tới. Tôi chợt
nhớ lại những ngày tháng làm việc căng thẳng và hào hứng của
cả tập thể anh em trong phân xưởng. Tôi cũng nhớ lại cuộc sống
cơ cực của anh em lúc đó, ngủ nghỉ dưới những mái nhà lợp bằng
giấy dầu nóng như lửa đốt, ăn cơm đựng trong những chiếc máng
gỗ, với những chiếc muôi, những chiếc thìa nhôm bị đục lỗ vì sợ
mất cắp, ăn những chiếc bánh bao làm bằng bột mì hấp nửa sống
nửa chín... Và tôi cũng thành thật nói lại rằng yếu tố thành công
của đơn vị lúc đó chính là lòng nhiệt tình công tác, làm việc bất
chấp ngày đêm, không ngại gian khó hiểm nguy của tất cả anh
chị em, trong đó có những đồng chí đã bị tên lửa Mỹ bắn hy sinh
ngay khi đang làm nhiệm vụ điều chỉnh radar mà phân xưởng
đang tiến hành sửa chữa. Tất cả mọi việc mà tập thể phân xưởng
đã làm được, những gì phân xưởng đã đóng góp cho cuộc kháng
chiến chống Mỹ cứu nước thời ấy tôi không bao giờ có thể quên,
dĩ nhiên trong đó cũng có phần của riêng tôi với cương vị là người
phụ trách chung.
368 Nguyễn Long Trảo

