Page 113 - tap 2 phan 1
P. 113
anh đã từng có ý kiến này ý kiến nọ với người ta? Nhưng cũng rất
lạ là tôi chẳng thấy ngán ngại gì cả, cứ thế mà xông vào làm.
Do đã có thời gian theo dõi tình hình của nhà máy nên khi về
nhận công tác tôi không phải bỏ nhiều công sức để tìm hiểu và
nắm bắt tình hình cụ thể, mà vẫn có thể “bắt mạch” khá nhanh
những khâu cần tăng cường hoặc củng cố. Đó là hệ thống nhà
xưởng chưa phù hợp với yêu cầu sửa chữa điện tử, trang thiết bị
chung cho phân xưởng cũng như cho từng cá nhân công nhân còn
thiếu, tác phong công nghiệp và ý thức giữ gìn vệ sinh công nghiệp
chưa thật tốt, công tác kế hoạch và chuẩn bị sản xuất còn luộm
thuộm, chưa thực hiện tốt việc phối hợp với các phân xưởng bạn
nên thường ảnh hưởng đến tiến độ cho ra máy và đặc biệt là công
tác động viên khuyến khích cũng như việc xây dựng ý thức tổ chức
kỷ luật chung đối với anh em cũng chưa được đặt lên đúng tầm.
Điều rất thuận lợi cho tôi là được đồng chí giám đốc Nguyễn
Văn Vi, Anh hùng lao động trong ngành quân giới, đã thấy hướng
chấn chỉnh củng cố do tôi đề ra là “đúng người đúng bệnh” nên đã
nhiệt tình ủng hộ về mặt tinh thần và cung cấp tối đa về vật chất,
với duy nhất một yêu cầu là không được trễ nải trong kế hoạch
sửa chữa máy cho các đơn vị chiến đấu.
Tôi nhớ lại là không đến sáu tháng thì tình hình của phân
xưởng đã thay đổi rất nhiều. Minh chứng cụ thể là từ trùng tu
chúng tôi đã tiến tới đại tu, là cấp độ sửa chữa cao nhất đối với vũ
khí, khí tài trong quân đội. Các vị lãnh đạo của nhà máy, của Cục
và Tổng cục đều tỏ ra hài lòng, rồi mạnh dạn mời các đồng chí
Phạm Văn Đồng, Võ Nguyên Giáp, và một vài đoàn đại biểu quân
sự nước ngoài đến để “khoe hàng”. Và tất cả đều cho rằng trong
điều kiện chiến tranh mà tổ chức được một cơ sở sản xuất như
thế là khá tốt. Từ đó về sau cũng ít bị binh chủng Phòng không -
Không quân là đơn vị mà nhà máy phải đảm nhiệm công tác sửa
Nối lại đôi bờ 367

