Page 115 - tap 2 phan 1
P. 115
Gặp lại anh chị em trong xưởng radar sau hơn 40 năm xa cách
Cuộc gặp gỡ này cũng đã gợi lại trong tôi hai câu chuyện mà
tôi nhớ rất lâu, trong đó câu chuyện về anh Điều, thợ điều chỉnh
tổng hợp radar cảnh giới, đã để lại một kỷ niệm buồn khi hoàn
cảnh buộc tôi phải chọn cách giải quyết khá “cứng” đối với một
trường hợp có liên quan đến mặt tình cảm của cấp dưới:
Có một hôm anh đến báo với tôi rằng mẹ bị ốm nặng sắp mất,
xin về phép; tôi cho nghỉ mấy ngày, anh trở lên báo cáo mẹ đã đỡ.
Lần thứ hai cũng thế, về rồi lại lên, cũng báo như lần trước rằng
bà mẹ đã đỡ; cho đến lần thứ ba, do có yêu cầu phải cho máy xuất
xưởng gấp nên tôi không cho về. Nhưng không may lần đó bà
mẹ ốm và qua đời thật, cho nên sau khi về thọ tang trở lên anh
đã chửi tôi như tát nước, bảo rằng mối hận này đến chết cũng
không quên. Nhưng tôi cũng đành im lặng chịu, đâu có cách nào
giải thích cho anh được thông. Tuy cũng có ấm ức vì bị chửi oan,
nhưng mặt khác từ sâu thẳm trong trái tim, tôi rất hiểu tâm trạng
của anh, cũng như nhiều chiến sĩ khác, không ít người vì phải làm
Nối lại đôi bờ 369

