Page 111 - tap 2 phan 1
P. 111
chuẩn xác nhất đối với cách hành xử của các nhà cầm quyền trong
mỗi nước: Ai đem lại hòa bình hữu nghị là người đó đã làm hợp
lòng dân; ai đem lại hận thù ganh ghét, hoặc dựa vào thế mạnh để
bắt nạt những kẻ yếu, thậm chí gây ra chiến tranh để bành trướng
thế lực, bành trướng biên cương thì chính kẻ đó đã gây nên tội ác,
sẽ bị muôn đời nguyền rủa.
Lúc chúng tôi đến Trung Quốc cũng là lúc mà cuộc Cách
mạng Văn hóa đang ở vào giai đoạn quyết liệt, tình hình mọi mặt
khá phức tạp nên họ hạn chế không muốn cho chúng tôi ra bên
ngoài, sợ nguy hiểm. Nhưng tôi thì lại tò mò muốn được xem tận
mắt, nên nói với họ là tôi muốn tìm hiểu để học tập, và với cái lý
do “hợp lòng người” như thế thì họ đâu dễ chối từ.
Tôi đã thấy từng đám, từng đám chiến sĩ Hồng vệ binh, tuổi
khoảng mười ba, mười bốn, đi “liên kết” từ huyện này qua huyện
khác, tỉnh này qua tỉnh khác, đi lại ăn uống đều không mất tiền
và đám trẻ cũng coi đó là những chuyến du lịch miễn phí. Chúng
được đối xử như những người anh hùng trẻ tuổi đã có công lớn,
là lực lượng chủ lực hậu thuẫn cho việc đấu tố và lật đổ các “thế
lực” cầm quyền, trong đó có cả những vị lập quốc công thần của
Trung Quốc như Lưu Thiếu Kỳ, Chu Đức, Bành Đức Hoài, Diệp
Kiếm Anh, Từ Hướng Tiền...
Tôi cũng thấy “lực lượng cách mạng” dòng dây dẫn những
người trí thức mà họ gán cho cái tên là “trí thức tư sản thân
phương Tây” đi dọc các đường phố, đầu bắt phải đội loại mũ giấy
có chóp cao, vừa đi vừa đánh trống, đánh phèng la, liên tục hô to:
“Đả đảo!”, “Đả đảo!”...
Tôi cũng từng nghe nói về việc họ dùng chày gỗ dần nát những
ngón tay của một nghệ sĩ dương cầm, bởi cho đó là loại văn hóa
văn nghệ “Tây dương”.
Nối lại đôi bờ 365

