Page 177 - tap 2 phan 1
P. 177
là tội phạm trốn trại, nếu bị bắt trở lại thì chắc là tù rục xương,
nên đã thừa lúc chộn rộn tuột xuống nước bơi vào bờ trốn luôn.
Thế nhưng họ chỉ bị giam giữ độ hai tháng thì tất cả đều được thả
cho về nhà, riêng Văn thì phải tiếp tục lẩn trốn. Một thời gian sau
tôi gặp Văn tại nhà chị Tư Hoa, qua hỏi han được biết nó phải
trốn tránh hết nơi này đến nơi khác. Thấy thật tội nghiệp tôi bèn
khuyên Văn nên ra trình diện với chánh quyền, bởi nếu không thì
sớm muộn rồi cũng bị bắt hoặc cũng tìm cách vượt biên lần nữa.
Tôi bèn đến gặp và trình bày mọi việc với Giám đốc Công an tỉnh
là Võ Thái Hòa, với lập luận hoặc là cho Văn ra đầu thú để còn
có thể theo sát quản lý bởi nó cũng là con em trong gia đình chớ
không ai xa lạ, hoặc là để cho Văn trốn chui trốn nhủi rồi làm bậy
hoặc là lại vượt biên nữa. Và tôi còn nói rằng chỉ với điều kiện họ
chấp nhận cho Văn ra đầu thú và quản thúc tại gia thì tôi mới dẫn
Văn đến trình diện. Các anh bên công an cũng thấy cách đặt vấn
đề của tôi là có lý nên đồng ý.
Mấy hôm sau tôi dẫn Văn đến gặp và sự việc lại được giải quyết
một cách hết sức đơn giản nhẹ nhàng, do đó mà Văn cũng được
trở về sống với gia đình, thoát khỏi cái cảnh trốn chui trốn nhủi.
Buồn cười là sau khi đã giải quyết xong sự việc, trên đường về, Văn
nói với tôi rằng lúc mới gặp họ thì nó rất sợ, “coi như mình đang
mắc bệnh ung thư mà người ta giải quyết như bệnh ghẻ ngứa.” Và
bản thân tôi cũng không ngờ rằng một việc vốn rất phức tạp như
thế lại có thể được giải quyết một cách chóng vánh như vậy.
Nghe kể lại chuyện này có người hỏi tôi bộ không sợ liên lụy
đến bản thân hay sao mà dám làm như vậy. Tôi trả lời rằng sự việc
vốn là như thế, em mình thì nó đã là em mình, ai cũng biết chứ có
phải giấu giếm gì đâu, mà đó lại là một cách giải quyết đúng với
chính sách khoan hồng để mở rộng con đường ngay thẳng cho
người ta đi. Và tôi cũng không bao giờ sợ phải làm những việc
Nối lại đôi bờ 431

