Page 423 - Khi To Quoc Goi nguyen long trao
P. 423
422 Khi Tổ quốc gọi
thằng bé mặc quần cụt áo may-ô đang thất tha thất thểu đi một
mình. Nhận ra con mẹ nó mừng quá đỗi, mừng mà nước mắt cứ
chảy ròng ròng, vội chạy đến nắm tay con hỏi: “Con đi đâu vậy?”,
nó trả lời tỉnh bơ: “Con đi xem tàu hỏa!”. Té ra là do nhiều lần
được chở xe đạp đi ngang đường tàu hắn ta đã để ý thấy tàu chạy
qua nên đã nhớ đúng hướng mà tìm. Thằng bé có trí nhớ khá
thật! Nhưng cũng báo hại mẹ nó phải một phen hết hồn hết vía
bởi làm sao chịu nổi cái cảnh mất con, và cũng không biết phải
ăn làm sao nói làm sao với người chồng đang ở xa?
Được một thời gian thì Má nó lại được cử qua Liên Xô du
học buộc tôi phải cho nó đi sơ tán. Đầu tiên là theo Trường
Mầm non của Thành phố sơ tán lên huyện Thuận Thành của
tỉnh Hà Bắc, cách thủ đô ngót nghét năm mươi cây số, đi về
mất trên năm tiếng đồng hồ đạp xe. Phụ trách nhà trường là cô
Thục, một giáo viên đẹp người đẹp nết, rất tận tụy với công việc
nuôi dạy các cháu . Ở đây thì mọi việc ăn ở học hành của cháu
đều phó thác cho nhà trường, tôi chỉ thỉnh thoảng đến thăm
vào các ngày Chủ nhật khi có điều kiện. Trong hoàn cảnh Hà
Nội thường xuyên bị máy bay Mỹ ném bom đánh phá mà được
gởi cháu ở đây thì tôi cảm thấy thật sự yên lòng. Tuy nhiên xa
con thì ai lại không nhớ, nhớ mãi cái hình ảnh con trai đứng
ôm gốc cột đình, nước mắt ràn rụa đòi đi theo khi tôi sắp bước
chân ra về!
Con trai chúng tôi ở vào lớp của cô Duyệt, người có nước
da ngăm đen, tóc dài, có cái răng lòi xỉ, tuy không đẹp nhưng
rất dễ thương. Cô chăm sóc các cháu tận tình, chu đáo và đặc
biệt là rất vệ sinh, một điều rất khó trong hoàn cảnh sơ tán về
nông thôn. Ban đêm, các cháu nằm ngủ trên các bộ ván gỗ,
một đứa đái dầm thì mấy đứa cùng chịu ướt. Những lúc trời

