Page 12 - nguoi anh hung chan dat
P. 12
Người anh hùng chân đất 13
thẳm thành cồn dâu, biến miền châu thổ hoang vu rừng thiêng nước độc
thành mảnh đất ngọt lành cò bay thẳng cánh, dịu vợi những niềm vui, đầy
ắp ân tình... Đi đến đâu vui buồn đến đó. Sống chết mặc tình, không tham
sanh úy tử. Bưng tràm, vàm nước đong đưa lời hát tiếng cười. Đờn kìm,
dờn gáo từng tưng ò í bên chai rượu còn ủ hơi men. Tối tối, dưới trăng,
dân làng hay tụm nhau hàng mấy mươi người nghe các ông, các bà thầy
tuồng hát ca ra bộ, đốt lửa, nhảy múa tưng bừng. Nhất là các cô gái, chàng
trai tới tuổi tình tự ngồi dưới ánh trăng thanh nghe các Bà, các Má nói
thơ Vân Tiên có vần có điệu, hết đêm nầy qua đêm khác mới tới ngày Lục
Vân Tiên hết mù, đội mũ Trạng nguyên về làng cùng nàng Kiều Nguyệt
Nga nên duyên chồng vợ. Mười ngày, nửa tháng mới thuộc được một hồi.
Muốn thuộc hết phải học cả năm. Có đám, có tiệc, họ hàng, bà con xúm
nhau chơi dờn ca ra bộ, hát bội diễn tuồng, nói Lục Vân Tiên thâu đêm
suốt sáng. Ra tới đồng có người còn hát lại một mình cho thuộc, để bận
sau tới lượt mình thi hát cho vui xóm vui làng.
“Trước đèn xem truyện Tây Minh
Nực cười hai chữ nhân tình éo le
tìdi ai lẳng lặng mà nghe
Dữ răn việc nước, lành dè thân sau
Làm trai ơn nước nợ nhà
Thảo cha, ngay chúa môi là tài danh
Trạng nguyên về tới Đông thành
Lục ông trước đã xây dinh ở làng
Bày ra sáu lễ sẵn sàng
Các quan đi họ cưới nàng Nguyệt Nga
Trăm năm biết mấy tinh thần
Sanh con sau nối gót lân đời đời”
Cứ thế con người cùng cỏ ruộng sinh sôi. Những giọt mồ hôi non
đọng lại trên má, trên môi, trên những nụ cười và lưng áo rách. Những
thằng bé, con bé vui đùa, nghịch ngợm bên những ngày mưa đầu mùa đầy

