Page 13 - nguoi anh hung chan dat
P. 13

14                         T rú c Phương





          trời  sấm  giăng,  sét  nổ.  Mới  nắng  cháy da,  trời  đã vội  mưa.  Mưa  như  trút
          nước.  Đất  ruộng khô  nuốt ừng  ực  những vạc  nước  được  đổ  ra từ bàn  tay
          vô hình của lão trời cao vào bụng mình, nuốt đến đừ đã, say khướt. Chừng
          như trong mưa có  men  nên  đất đã say.  cỏ  lác,  cỏ  năng,  cỏ  ống,  cỏ  chỉ,  cỏ
          bợ,  cỏ  bờm và bao  nhiêu là  cỏ,  nhiều  đến  lũ  trẻ  không  thể thuộc  hết tên,
          cứ  nghiêng ngả,  rũ rượi  sau những cơn  mưa đầu mùa mà đứa trẻ trâu, trẻ
          đồng  nào  cũng  mong  đợi.  Không  gì  sướng  hơn  được  tắm  mưa  đầu  mùa.
          Trong những cuộn mưa trắng giã,  những đứa trẻ mình trần  -  áo gói vào lá
          môn - có cả con gái tóc đuôi chim, đuôi gà cứ rượt đuổi nhau, mồm la chí
          chóe,  tiếng  hét  luồn  vào  mưa,  hòa  cùng  tiếng  sấm,  tay vuốt  mặt,  tay  quơ
          tìm  nhau, ghịt nhau,  ôm vật nhau đến thích.  Thật thương cho  đứa con  gái
          nào  bị bắt  được...  Đấy rồi  mưa  tạnh.  Cả  bọn  trai  gái  xúm  nhau  đi  bắt  ốc
          bị  mưa  ngập  trồi  đầu  bò  lên  trên  cỏ.  Có  cả  cá  rô,  cá  lóc  mắc  cạn  đâu  đó
          trong vũng,  đầm  kéo  nhau trườn  lên  cỏ  đi tìm  chỗ  dung thân, liền bị  đám
          trẻ  đồng tóm  gọn.  Rồi  cả bọn  con  trai  chia  nhau  đi  tìm  rơm,  cỏ,  cây khô
          để  đốt  lửa  trên  một  gò  đất  cao.  Khi  mặt  trời  dụi  mắt  ló  ra  bên  kia  chân
          đồng vừa tan  đám  mây đen,  thì  đám trai gái  chia nhau  chiến  lợi phẩm  có
          được sau cơn  mưa đầu mùa.  Ngon và vui hết kể!  Có đứa còn giành ăn, tối
          về  nhà  mê  ngủ  còn  mớ:  “Của  tao,  sao  mầy giành.  Trả  cho  tao,  không  tao
          giận.”  Toàn  gọi  mẩy tao  không  thôi.  Cả  anh  em  cách  nhau  vài  tuổi  trong
          nhà.  Phải  là  nhà “có  giáo  dục”  lắm  thì  may ra  có  một vài  đứa trẻ biết  gọi
          anh  em.  Còn  thì  mọi  thứ  tự  nhiên  như  cỏ,  như  đồng.
                Buổi tối sau những trận mưa to thì cả người lớn lẫn đám trẻ trai đều
          dẫn nhau đi soi ếch. Những anh chị ếch say nhau trong cơn mê lạc, không
          hề tỏ ra sợ hãi trước những ánh đuốc chết chóc,  được bắt đem vể cho bữa
          ăn  thịnh  soạn  của  các  gia  đình  nông  phu  ngày  mai.  Nhiều  hơn  nữa  thì
          người  ta  mang  ra  chợ bán.  Dẫu  vậy,  hễ  mưa lên  thì  các  trự  ếch  cứ  chứng
          nào  tật nấy, lại rủ  nhau ra những vũng nước  hẹn hò để tự nạp  mình.  Còn
          cóc  thì  cũng  chẳng  khác.  Cứ  mưa  to  thì  lũ  cậu  mợ  ông  trời  gọi  nhau  có
          bầy.  Từ  ao,  mương,  hà  lãng,  chỗ  nào  hò  hẹn  được  thì  nghe  tiếng  gọi  của
          nhau,  tất  thảy đểu  kéo  đến.  Gọi  là  cóc  hội.  Bắt  cả  giỏ,  cả  thùng.  Thịt  cóc
          ăn  bổ  và  ngon  hơn  thịt  ếch,  nhưng  có  lẽ  vì  cóc  có  thân  hình  xấu  xí  quá
          nên  người ta không ham  đi bắt cóc lắm  -  trừ  những nhà cực  ăn,  hoặc bắt
          để mang  ra  chợ  bán,  lấy tiền  mua  thứ  khác về  đổi  bữa.  Ngại  nhất  là  làm
          cóc,  khi  đè dao  cắt cổ  thì  con  cóc  bị xử  trảm  cứ  đưa hai  tay lên  như bảo:
          “Xin  đừng  giết  tôi!”,  trông  thật  tội.  Thời  nầy  người  ta  chưa  biết  ăn  con
   8   9   10   11   12   13   14   15   16   17   18