Page 17 - nguoi anh hung chan dat
P. 17

18                         T rú c Phương





                Trong  làng  có  trường  học  của  ông  thầy  giáo  Xệ.  Ông  mở  một  lúc
           từ  lớp  vỡ  lòng  cho  đến  lớp  nhì.  Một  lớp  có  khi  chỉ  vài  đứa  học  trò.  Bao
           nhiêu  ông  cũng  dạỵ.  Tiền  công  thì  khi  là  gạo,  khi  là  cá,  tôm,  khi  là  rau
           củ,  đôi  khi  nhận  được  từ  những  người  nông  dân  có  con  đi  học  năm  cắc,
           một đồng.  Bảy cũng lò  mò đến trường học lấy cái chữ để chơi,  thấy người
           ta học thì mình  cũng học,  nhưng  Bảy không biết học  chữ,  học toán cộng,
           toán trừ là để làm gì.  Không ai nói với Bảy và những đứa trẻ là học để làm
           quan, hay mai kia sung sướng cuộc đời, không bị người ta coi thường, hay
           không học sẽ bị chê  cười, bị  cho  là dốt.  Học là học cho vui,  được đến lớp
           chơi  giỡn  nô  đùa  thỏa  thích.  Con  trai,  con  gái  cút bắt,  vật  lộn,  chơi  nhảy
           chàm, thảy đáo, bắn cu-li bằng đạn thủy tinh, không đạn thủy tinh thì bắn
           bằng  đạn  đất,  đạn vò,  ai thua  phải  đưa mắt  cá  chân  cho kẻ  thắng cuộc  nẻ
           vào. Ngoài đồng cũng chơi, trong lớp cũng đùa, đêm cũng chơi,  ngày cũng
           chơi;  có  trăng cũng chơi, tối trời  cũng chơi.  Làm cũng chơi,  ở không cũng
           chơi,  đi học cũng chơi.  Vậy mà cu Bảy cũng vác  cặp  đệm,  cặp  mo  cau mà
           học  tới lớp ba từ  cái  trường xiêu vẹo và ông thầy già tốt bụng nẩy.
                 Nhớ  hoài,  có  lần  đang  học  thì  bọn  Tây  mặt  mày hung  tợn,  râu  ria
           xổm xoàm,  có cả trắng lẫn đen, súng đạn đeo bít cứng mình mẩy, nói toàn
           tiếng  Tây.  Cả bọn  học  trò  nháo  nhác,  rồi không đứa nào  bảo  đứa  nào,  cứ
           nháy mắt nhau  chui xuống  sàn lủi trốn.  Bọn lính Tây thấy vậy càng khoái
           chí,  hét  to  lên,  khiến  mấy đứa  nhỏ  cứ  ôm  miết  vào  nhau,  bất  kể trai  gái,
           cố  làm  cho  thân  hình  mình  nhỏ  lại  hầu  trốn  cho  khỏi  con  mắt  cọp  vằn
           xanh lắc,  có  cái  nhìn lạnh  sắt của bọn Tây Dương mới lần  đầu trông thấy.
                 Ông  thầy  giáo  ở  ngoài  cứ  nói  chuyện  bằng  tiếng  Tây  với  Tây.  Mấy
           chữ  on ,  đơ,  tro ,  các ,  săn ,  sít ,  quít ,  nỗp...  tự  dưng  nhìn vào,  đám
           học trò vụt biến đâu mất khi thấy mấy tên Tây mũi lõ xuất hiện.  Chợt ông
           nhìn xuống sàn  ngựa gõ,  lắc  đầu.

                 Khi bọn  lính Tây đi  rồi,  ông thầy giáo  kêu  đám  trẻ  ra,  hỏi:
                 -  Sao tụi con chui xuống sàn, làm mất thể diện dân Nam ta quá vậy?
                 -  Tụi  con  sợ nó  bắt ăn  thịt  quá thầy ơi!

                 -  Tụi con  sợ nó bắn. Người ta nói bọn Tây hung dữ như quỷ.  Chúng
           nó  hay bắn  những người  đi câu  rê trong  đổng lắm.

                 -  Đúng vậy.  Chúng nó  ác lắm. Nhưng các con là học trò, không việc
           gì phải  sợ chúng  đến  phải  chui xuống sàn.  Lần  sau,  chúng  nó  có  đến,  các
   12   13   14   15   16   17   18   19   20   21   22