Page 229 - nguoi anh hung chan dat
P. 229
230 T rú c P hư ơng
đây là ấp của tôi, ông là dân trong ấp, ông phải chịu sự chăn dắt của tôi...
Biết chưa?
- Thế ông già, bà già của mầy thì mầy có chăn dắt không?
- Ông... mẹ, thằng già nẩy hết muốn sống rồi phải không?- Trưởng
ấp liền móc khẩu súng lục Mỹ mà các trưởng ấp được trang bị ra khỏi
lưng quần, mổ mổ về hướng ông già - Ông coi chừng tôi, coi chừng tôi,
biết chưa thằng già Cộng sản?
- Thôi, một câu nhịn chín câu lành, ông để cho mấy chú đi đi. - Bà
mẹ khuyên ông chổng.
Tên trưởng ấp quay lại, mắt vẫn còn trắng dã, mặt đỏ lựng:
- Ông có ngon thì kêu mấy thằng con ông về mà giết tôi đây nè! Tôi
thách mấy thằng con, thằng cháu Cộng sản của ông đấy! Cóc mọc râu nó
mới về được tới Lai Vung nẩy! Ông liệu hồn mà ăn với ở... Liệu hồn!
Hắn thở hồng hộc, bước ra khỏi nhà ông bà Ba, mặt có nanh có gút.
Giây sau bà mẹ tiễn khách xong trở vào, dỗ ông:
- Thôi, ông đừng nóng tính mà ăn thua với đám vô nghi đó. Dòng
họ nó theo Hòa Hảo, Quốc gia không mà. Ông uống thuốc rồi ăn miếng
cháo, cho khỏe.
Người em trai thứ mười của Bảy, lâu nay cố trốn lính, hạ tuổi, vô
chùa, nhờ người quen ngoài Sa Đéc gửi gắm, đùm bọc, cuối cùng cũng bị
bắt lính. Anh đi lính mới 6 tháng đã mang súng vê' lùng tên trưởng ấp ác
ôn bắt nạt bà con xóm giềng để dằn mặt nó sau khi người chị thứ Chín
đi thăm em cho hay cha mẹ ở nhà bị bọn bình định và tên trưởng ấp bức
hại, tống tiền.
- Mẩy là thằng trưởng ấp ăn hiếp ba má tao phải không? Tao cho
mầy một băng đạn nầy.
Vừa nói hết câu, Mười đưa khẩu AR-15 lên ngay trán tên trưởng ấp
mà siết cò. Thằng bạn đi cùng đã kịp đẩy họng súng lệch sang bên, khiến
mấy loạt đạn bắn “phan” xé khói bay lên mái ngói của nhà tên trưởng ấp
vỡ tung. Và hắn chạy thoát. Vợ hẳn quỳ xuống lạy người lính Sư đoàn 9
em của Bảy và người bạn đi cùng:
- Hai anh ơi, em lạy hai anh tha cho chồng em. Em hứa sẽ làm cho
chồng em không còn hách dịch, làm khó dễ bà con trong ấp nữa. Hai anh
hãy tha cho gia đình em một lần... Em đội ơn hai anh...

