Page 230 - nguoi anh hung chan dat
P. 230
Người an h h ù n g ch â n đ ất 231
- Bữa nay là hên cho nó. Biểu nó ngon thì đi lính, tha hổ mà bắn
giết Việt Cộng, chứ đừng ở nhà đeo “cặc chó mực” (súng lục Mỹ) mà ăn
hiếp dân. Nghe chưa!?
- Dạ nghe... Nghe... Em xin anh...
- Dặn nó, nếu còn ác ôn thì lần sau, cả nhà mầy sẽ ăn lựu đạn,
biết chưa!?
- Dạ... Biết...
Sau mấy đêm trốn biệt, tên trưởng ấp về nhà, nghe vợ nói, trắng mắt
sợ hãi, vội khăn gói lễ vật mang đến nhà ông Ba, bà Ba, dập đẩu xin lỗi:
- Hai bác nhắn giúp với anh Mười, tôi lỡ dại. Hãy tha thứ cho tôi và
nhà tôi một lần. Nếu tôi tái phạm, tôi sẽ ăn đạn của anh Mười nhà bác...
- Vậy là được. Về đi. Hãy mang hết lễ vật của chú về, tôi không cần.
Tôi chỉ cẩn chú biết điều, biết bà con đã khổ nhiều rồi, giúp bà con bớt
khổ thì giúp, không giúp được thì thôi, chớ đừng ăn hiếp bà con nữa. Con
tôi theo Việt Cộng, chú giỏi thì đi tìm nó mà giết, cớ sao lại hãm hại ông
bà già nầy. chú về đi!
Ông Ba lụm khụm mang trà bánh, lễ vật trả lại cho tên trưởng ấp,
bảo nó mang về cho nhà nó dùng và tiễn nó bằng một cơn ho vừa cuộn
lên trong ngực.
Vậy rồi, chẳng mấy lâu sau, tên trưởng ấp lại được tin vui: thằng
Mười con của ông Ba, bà Ba đã bị bắt cho đi tù, sau đó bị đưa đi lao công
đào binh vì tội giả vờ bị Việt Cộng rượt để gửi súng vào trong biếu cho
Việt Cộng.
Tên trưởng ấp lại đến nhà ông Ba, bà Ba mà trở giọng hống hách,
côn đổ:
- Ông bà tưởng con trai ông bà ngon lắm hả. Dòng nào giống ấy.
Nó gởi súng cho Việt Cộng, bị bắt vô tù, ra Tòa án binh, sau đó bị đưa đi
lao công đào binh rồi!
- Chú đi tìm nó mà trả thù, đừng tới nhà tôi gây khó nữa. Ông nhà
tôi nằm liệt giường, liệt chiếu cả tháng nay, không tin thì chú bước vào
trong nẩy xem.
- Tôi muốn ông bà lạy trả tôi hai lạy...

