Page 283 - nguoi anh hung chan dat
P. 283

284                         T rú c  Phương





       vừa  được  cấu  tạo  từ  một  hành  tinh  chưa  được  thai  nghén  đủ  tháng  đủ
        ngày.  Sự  sống  bị  lấy  đi  sạch,  như  trong  đêm  có  tên  thần  chết  Nixon  lẻn
        đến đây rồi  mang đi tất cả.  Một bãi tha ma.  Một bãi  đất vụn.  Một bãi tội
        ác.  Trời  không  dung,  đất không  tha!  Hỡi  những tên  cuồng đồ,  lũ giòi bọ
        của  thế giới  tự  do,  hãy nhìn  vào  đây để yêu  nước  Mỹ!
              Phải  mãi  hai  cha  con  Nguyễn  Văn  Bảy  mới  tìm  đến  được  chỗ  cư
        trú tạm của hai mẹ con Quân. Người ta chuyển nhau những câu thăm hỏi.
        Từ  hun  hút  con  hẻm,  Hùng  thoáng  thấy em  Quân,  vội  lao  đến  ôm  chầm
        lấy chân mẹ và em.  Không khóc mà không nói được. Thằng Quân gặp anh
        Hai, vỗ  tay,  nhảy dựng lên,  rồi  ngọng nghịu:

             -  Mẹ  ị om ỹ àm  ách  áo...  Em bị  ất iếc áy ay ối...
             -  Con  nhớ mẹ.  Con  nhớ em  Quân.  Con có  lương khô  dành  cho  mẹ
       và em  Quân.
             Rồi  Hùng  ngồi  xuống,  một  tay quẹt  nước  mắt,  một  tay  đưa  vào  túi
        dết,  mần  mò  lấy  hai  bánh  lương  khô  đưa  cho  mẹ  và  em.  Vợ  Bảy  cứ  Ồm
       mãi  thằng  con  lớn,  hôn  lên  tóc  nó.  Hai  vợ  chồng  nhìn  nhau,  nuốt  từng
       cơn  xúc  động vào  lòng.
             -  Mẹ  con  không gặp  nguy hiểm  nhiều  chứ?  Mừng quá  rổi.
             -  Một  lẩn  tụi  nó  ném  cách  hẩm  hai  mẹ  con  chỉ  hơn  10  mét,  bị  tức
       hơi  một  chút,  nhưng  vài  hôm  thì  khỏi.  Thằng  con  tối  ngủ,  cứ  hét  “Om!
       Om!”
             -  Tốt  rồi.  Quân  của  ba  ngoan.  Ta về  thôi,  hai  con  trai  của  ba.  Hôm
       nay  là  một  ngày  đẹp  trời  của  bố  con  mình  và  mẹ.  Ta  sẽ  mừng  ngày  Mỹ
       chạy và  đón  Tết Tây sớm  nhé!
             Con  trai lớn  dành đi chung với  em.  Ba  Bảy phải chở cho  hai  đứa đi
       chung  một  đoạn  đường.  Ghé  chợ,  mua  hộ  vợ  ít  thịt  rau  về  cho  bữa  cơm
       mừng chiến  thắng.  Mùa  đông Hà  Nội  chậm chạp  trôi qua cùng ký ức con
       người vể  12  ngày đêm  Điện  Biên  Phủ  trên  không.
              Tiếng  chuông  nhà  thờ bi boong vọng về  nơi  Chúa  ngự.

              Ngang  hổ  Hữu  Tiệp,  Bảy  chỉ  cho  hai  thằng  con  trai  chiếc  máy bay
       B-52  tội  ác  của  Mỹ đang  cắm  đầu,  chổng  đuôi  dưới  nước,  màu khói  nám
       còn  chưa kịp  phai:
             -  Đấy,  hai  đứa  con  thấy  không,  máy  bay  Mỹ  bị  các  chú  bắn  rớt,
       chổng khu  dưới hố  đó.
   278   279   280   281   282   283   284   285   286   287   288