Page 284 - nguoi anh hung chan dat
P. 284
Người anh hùng ch ân đất 285
- Đáng đời nó ba nhỉ. Mấy chú bắn hay lắm. Lớn lên ba cho con
theo ba với mấy chú học lái máy bay đánh Mỹ nghen ba.
- Em ũng ọc ái áy ay nữa...
- Được rồi, hai con trai của ba sẽ học lái máy bay.
Ngang làng hoa Ngọc Hà, bên những hố bom chi chít, loang lổ, lấm
lem bùn cát, chỗ đất lành còn lại, hoa cúc, hoa hồng, hoa huệ, thược dược
trắng hồng vẫn cố vươn mình nở lung linh trong mắt hai đứa nhỏ. Ghé
Hồ Tây cho hai thằng con ăn bánh tôm Hồ Tây nổi tiếng, sau trận chiến
kinh hoàng, người Hà Nội vẫn ung dung.
Mấy cô mậu dịch viên thương, nựng hai thằng nhỏ đi ngoạn cảnh
sau những ngày Hà Nội điêu tàn:
- Hai cháu dễ thương nhỉ. Vẫn đội mũ rơm à. Cũng đẹp chứ chẳng
sao. Cảnh giác cao thì càng tốt. Thằng Mỹ tráo trở không biết đâu mà lẩn.
Dẫu vậy, bữa nay chúng nó thua rồi hai cháu ạ. Vào thưởng thức bánh tôm
mừng chiến thắng đi. Người Hà Nội vẫn hiên ngang mà. Vào đây, hai cháu!
- Ai giống như anh hùng Không quân Nguyễn Văn Bảy quá vậy?
- Dạ, tôi... là Bảy.
- Đúng giọng miền Nam rồi! Buổi sáng nẩy hân hạnh được gặp anh
hùng bắn rơi 7 máy bay Mỹ. Mời anh điếu thuốc Sông Cẩu. Mời!
- Dạ. Cảm ơn! Anh đi dạo à?
- Đi ngoạn cảnh. Hồ Tây vẫn thơ mộng anh à. Hai cháu có đi sơ
tán không?
- Một cháu theo mẹ, một cháu theo bố. Hai anh em mới gặp nhau
lúc nãy. Gia đình anh bình yên chứ?
- Vâng, cảm ơn anh. Nhà tôi đi sơ tán hết, chỉ mình tôi ở lại với
khẩu súng nầy đây. Tôi bắn hết 30 viên đạn đấy. Coi tầm thường vậy, chứ
bắn ngon ra phết!
- Bác cừ lắm. Các con thấy không, bác già đây cũng bắn máy bay
Mỹ đấy!
- Bác hay lắm. Bác cho cháu bắn được không? - Thằng Hùng khoái
chí nhìn khẩu súng CKC bán tự động của ông già mà nhẩy tưng lên.
- Cháu không cần phải bắn nữa. Bác bắn làm nó chạy hết rồi. Cháu
lớn nhanh lên để còn làm phi công anh hùng như bố cháu.

