Page 285 - nguoi anh hung chan dat
P. 285
286 T rú c Phương
- Dạ...
Mấy phóng viên, nhà báo trong nước, nước ngoài bước đến, nghe
anh dân quân giới thiệu người đàn ông dắt xe đạp kia chính là anh
hùng Không quân nổi tiếng Nguyễn Văn Bảy, liền xin phép chụp hình,
phỏng vấn:
- Trận nầy anh Bảy có đánh không?
- Chỉ có anh em phi công trẻ đánh. Tôi chuyển qua bộ phận huấn
luyện và tổ chức cho các biên đội trong đơn vị đi đánh thôi.
- Anh đánh giá như thế nào về 12 ngày đêm?
- Bọn Mỹ dã man quá! Chúng nó muốn thắng, nhưng đã thua. Một
nỗi ô nhục cho nước Mỹ khi bầu lên một tên Tổng thống ác độc không
thua Hitler là tên Nixon hèn hạ.
- Anh có nhắn gửi gì cho các phi công B-52 của Mỹ?
- Chúng nó là những tên giết người!
- Anh cảm tưởng như thế nào khi nghe Chính phủ Mỹ tuyên bố
ngừng ném bom từ vĩ tuyến 20 trở ra?
- Chúng nó đã thua và sẽ lại ngồi vào bàn đàm phán để buộc phải
ký kết hiệp định Paris sau một lần lật lọng, tráo trở.
- Về việc Mỹ ném bom vào bệnh viện Bạch Mai và khu phố Khâm
Thiên?
- Đó là một hành vi tàn bạo mất tính người của Chính phủ và phi
công Mỹ!
- Nhưng chiến tranh mà, có thể có những việc xảy ra ngoài ý muốn?
- Ý muốn của đế quốc Mỹ là khuất phục nhân dân Việt Nam. Cuộc
chiến tranh khốn kiếp nầy cũng do Mỹ gây ra. Bạch Mai hay Khâm Thiên
và nhiều khu dân cư bị Mỹ ném bom trên khắp đất nước nẩy đểu xuất
phát từ ý đổ đê tiện trong đầu óc chằn tinh, đế quốc của chúng. Chúng
nó phải chịu trách nhiệm về những gì đã xảy ra trên đất nước chúng tôi!
- Nếu còn được chiến đấu, còn được đối đầu các phi công Mỹ trong
chiến dịch Linebacke II nầy, anh sẽ làm sao?
- Tôi sẽ làm hết sức mình để hạ chúng như đã từng làm?
- Anh có nghĩ đến hai đứa con?

