Page 305 - nguoi anh hung chan dat
P. 305

306                         T rú c  Phương




              Buổi  chiều,  hoàng  hôn  vể  muộn,  đứng  bên  cánh  đổng  của  tuổi  thơ
        xưa,  nghe  những con  nhóc nhen gọi bạn từ chân  đê mượt mà hoa cỏ như
        cố  tình  gợi  lại  những  âm  thanh  quen  thuộc  của  buổi  ban  mai  đời  người,
        Nguyễn  Văn  Bảy  không  khỏi  chạnh  lòng  nhớ  đến  những  lần  cưỡi  trâu
        chơi  trận  giả,  dậm  cù chuột,  nôm  cá,  săn  chim,  rủ  nhau  cả bọn  chăn  trâu
        ùa xuống  sông lặn  hụp.  Ngày xưa  chim  thú  đầy đất,  đầy trời,  thiên  nhiên
        như người bạn  gần  gũi  của  tuổi  thơ  anh.  Trong da thịt  -  linh  hồn  anh:  sờ
        đâu,  nhìn  đâu  cũng  nghe  tiếng  nói  và  nụ  cười  mật  ngọt  của  cỏ  cây,  mây
        trời,  chim  chóc,  bóng  những  ngôi  sao  và  những  vầng  trăng  non,  trăng
        già tươi  đẹp  thủy chung.  Sau  50  năm  xa biệt  trở về,  giờ  đồng  cỏ,  bờ kinh,
        lung tràm,  đầm  sen,  ao  súng,  tiếng  con  chim vịt kêu  chiểu,  những  đàn  cò
        trắng  xếp  thành  những  câu  ca  dao  trên  nền  trời  trong  vắt  tinh  anh...  vẫn
        dồn  giã  gọi  anh  về  cùng  nó.  Bất  giác  một  giọt  nước  mắt  rơi  xuống  thật
        chậm và thật  nhẹ,  làm  cho  con  người  cứng lòng  chặt  dạ  như  anh  cũng  có
        phút giây mềm  lòng vì  nhớ.  Nhớ tuổi  thơ,  nhớ quê  hương làng xóm,  nhớ
        cha mẹ,  ông bà,  nhớ  những khuôn  mặt  thương yêu ngày nào  của  50  năm
        trước.  Có  cái chỉ vừa nhận  ra là cũ.  Có  cái  được  nhận  ra là những xưa cổ
        của  một  đời  người  từ  phía  bình  minh  với  tuổi  ấu  thơ.  Chợt  anh  gật  đầu
        với  câu  “nhân  sinh  thất thập”.  17  tuổi  ra  đi.  67  tuổi  trở về.  Một  đời  người
        thật  gẩn và thật xa,  thật  dài và thật  ngắn!
             Một  tiếng chuông  chùa  đâu  đó  ngân  lên.
             Suỵt!  Bảy  bỗng  nhận  ra  còn  một  lời  hứa  chưa  thực  hiện  khi  quyết
        định  trở  lại  quê  nhà:  thăm  người  bạn  gái  bơi  xuồng  đi  trể  cá  lòng  tong
        mùa  nước  nổi.
             Tắm  rửa  xong,  Bảy  men  đường  đồng  qua  hai  giang  vườn,  hai  con
       rạch  nhỏ tìm  đến với  người bạn  gái cám cảnh  có  tới hai  đời chồng nhưng
       cuối  cùng  phải  náo  thân  cửa  Phật  để  tim  vui  với  tiếng  kệ  kinh  và  cuộc
       sống tu hành.
             Thật buồn:  một  ngôi am vắng lặng.  Hỏi thảm người coi  am mới biết
       Sư  bà  đã bị  bệnh và  đi  nằm viện  ở thị xã  Cao  Lãnh  từ  nửa  tháng  nay.
             Trở về  căn  lểu  dã  chiến,  chong  ngọn  đèn  dầu  leo  lét,  thêm  một  đĩa
       đèn mù  u  để “thương nhớ ngày xưa” lẩn  đẩu trong đời,  Bảy lấy bình rượu
       thuốc  ra  uống  một  mình  với  con  khô  cá  lóc  người  quen  mới  cho  hồi
       chiểu.  Quá  khứ  hiện  về  rưng  rưng  từng  giọt  như  kháp  rượu  được  nhen
       lửa  lại  trong  tâm  hổn  người  nông  dân  chân  phèn  hơn  50  năm  trước.  Từ
   300   301   302   303   304   305   306   307   308   309   310