Page 313 - nguoi anh hung chan dat
P. 313
314 T rú c Phương
Mấy mươi đứa học trò Trường Trẻ em khuyết tật có độ tuổi từ
mẫu giáo trở lên lớp năm tuần tự khoanh tay bước đến cảm ơn ông Bảy
anh hùng.
- Con cảm ơn ông Bảy.
- Con cảm ơn ông Bảy anh hùng ạ.
- Con cảm ơn ông anh hùng.
Sau đó là một điệu múa, một bài hát các cháu dành tặng ông Bảy
bắn máy bay “bùm bùm”.
Nắng cuối xuân lung linh nụ cười trẻ nhỏ khiến người nông dân anh
hùng Nguyễn Văn Bảy thật sự vui tươi, hạnh phúc cùng đám cháu nhỏ như
đám cháu nội, cháu ngoại của mình. Cuộc sống thật đáng yêu làm sao trước
nụ cười trẻ thơ - nhất là những đứa trẻ chẳng may bị khuyết tật mà không
hiểu vì sao mình khuyết tật - những bông hoa hổn nhiên mọc lên từ mảnh
đất chiến trường đầy máu lửa, hy sinh để có ngày hôm nay độc lập - tự do.
Bảy muốn nói một câu triết lý thật ý vị, nhưng không nói được, chỉ bế mấy
đứa bé lên, thơm vào má nó, cho nó vuốt râu, rồi vỗ tay từ biệt trong điệu
nhạc thúc quân tưng bừng của đội trống nhạc nhi đồng thị trấn.
Một đứa bé trai có gương mặt thanh tú, đẹp như thiên thần, nhưng
thật oan nghiệt làm sao khi nó không có cả hai tay để sờ vào má, vuốt được
râu của lão anh hùng, mà phải đứng đằng xa núp vào cây cột xi-măng lén
nhìn chúng bạn và ông già cổ tích bằng ánh mắt long lanh, tiếc rẻ.
Ông già cổ tích thoáng trông thấy, liến vẫy tay về phía đứa trẻ thiên
thần ấy, gọi bé đến, chia cho bé mấy viên kẹo, bế bé lên, thơm vào má nó
mà thương cảm.
- Sao con đứng đây. Con cũng như các bạn mà. Ông Bảy yêu con
như các bạn vậy. Ông cho kẹo vào túi của con nhé. Ông chào con. Mùa
sau ông lại đến thăm trường, thăm các con nhé.
- Dạ, con chào ông Bảy.
- Chúng con chào ông Bảy.
- Ông Bảy chào các con.
Từ buổi đó, tiếng lành đồn xa, các trường cấp hai, cấp ba cứ luân
phiên mời người Anh hùng Không quân Nhân dân đến trường nói chuyện.
Hết Lai Vung đến Sa Đéc, đến Cao Lãnh, Lấp Vò... và các tỉnh bạn ở đồng

