Page 310 - nguoi anh hung chan dat
P. 310
Người anh hùng ch ân đất 311
Trên trời, một đám mây vảy cá bay qua.
Tới ngày tính tiền công máy xới cho 6 công ruộng chuẩn bị xuống
giống, đến phiên Nguyễn Vần Bảy há hốc mồm khi người chủ trẻ của
chiếc máy xới Toyota mới, không chịu lấy tiền công.
- Ba má cháu dặn làm cho bác Bảy không được lấy tiền. Đó là người
ân của nhà mình.
- Ân cái gì? Bác có công lao gì với nhà cháu đâu. Chắc cháu nhầm
với ông Bảy nào. Bác xa quê hơn 50 năm mới trở về, làm gì có giúp được
ai ở xứ nhà này mà ân với nghĩa. Cháu tính cho bác như giá đã thỏa
thuận từ đầu theo hợp đồng của thằng cháu mà bác nhờ nó đi kêu máy
xới giùm.
- Tại bác Bảy quên. Cháu là con của người đàn bà suýt nữa là vợ
bác đó...
- Hả? Cháu nói...?
- Cháu là con của ông Xã trưởng đi cải tạo được bác bảo lãnh
cho về.
- Trời đất quỷ thần, sao có chuyện kỳ cục vầy nè? Bác, bác...
Từ dưới bến có hai ông bà khách bước lên, trong tay còn có cả hai
con gà, một xâu cá, một xâu thịt và cả một can rượu đế.
- Tôi kính chào ông Đại tá Không quân! - Người đàn ông lột chiếc
nón nỉ trên đầu ra, bước lại chào và bắt tay Nguyễn Văn Bảy.
- Tôi chào anh Bảy - Đến lượt người phụ nữ ăn mặc lịch sự, đôi mắt
sáng trưng, nhìn Bảy, tươi cười - Anh không nhận ra tụi tui sao? Thằng
xới, làm đất cho anh mấy bữa rày là con trai út của tôi đó. Nó có mặt trên
đời là nhờ anh, nhờ ba nó được bác Bảy lãnh vê' nhà... - Bỗng dưng người
đàn bà gần 60 tuổi mặt đỏ lên như thời con gái - Ba nó về đầu năm thì
cuối năm có nó...
- Dạ, con đây ạ - Thằng lái máy xới vừa nghe mẹ nói, vội bước tới
khoanh tay cúi chào - Con là thằng Bảy - kỷ niệm năm 1977, ba mẹ sinh
ra con đấy ạ. Năm nay con vừa tròn 30 tuổi...
- Ôi, vậy à? Trái đất tròn, trái đất tròn... - Bảy thúc thủ, cố kiểm chế
được xúc động, sau đó đưa tay áo nhà binh cũ vòng chặt lên vai hai cha
con ông Xã trưởng chế độ cũ - chổng của cô gái sắp được người lớn đi hỏi
về làm dâu nhà Bảy - đưa nhau vào căn chòi tạm.

