Page 311 - nguoi anh hung chan dat
P. 311

312                         T rú c  Phương





             Một bữa rượu say khướt, đến  nỗi khi đứng lên từ giã, ông Xã trưởng
        và  người  phi  công  bên  kia  chiến  tuyến  hổi  nào  đểu  chân  nam  đá  chân
        chiêu,  cứ  như  tự  bao  giờ hai  người  đã  là tri  kỷ vậy.
             -  Anh  em  mình...  Anh  em  mình...  mãi  mãi...
              Không  biết  ai  đã  nói  lên  câu  đó,  chỉ  thấy  hai  người  đàn  ông  ôm
        nhau  mấy lượt,  rồi  buông  nhau  ra,  sau  đó  cứ vẫy tay vê' phía  nhau với  hai
        nụ  cười  mãn  nguyện,  lung  linh  cả  xóm  chiểu.
             -  Cảm  ơn  em  và  ông  bạn  của  anh.  Cảm  ơn...  Chúc  hai  ông  bà  trăm
       năm  đầu  bạc...
             -  Sẽ gặp lại nhau.  Chừng nào cất nhà thì nhớ cho hay,  anh Bảy nhá...
              Trời  sụp  tối.  Những  đàn  cò  trắng  hối  hả  bay về.  Chiểu  quê.  Đúng
       nghĩa  một  chiểu  quê  mà  lâu  lắm  rồi  Nguyễn  Văn  Bảy  mới  có  được.  Bên
       nầy  rặng trâm  bầu,  một  mảnh  trăng  non  vừa  nhú.
   306   307   308   309   310   311   312   313   314   315   316