Page 312 - nguoi anh hung chan dat
P. 312
NGƯỜI NÔNG DÂN GIÀ
V ụ gặt đẩu tiên, người nông dân già Nguyễn Văn Bảy chở 5 giạ
lúa mới đi xay rồi kêu xe đưa thẳng tới trường Trẻ em khuyết
tật tặng cho các cháu. Các cô giáo, thầy giáo vui mừng cảm
động truớc nghĩa cử của lão nông anh hùng. Các cháu xúm quanh ông
Bảy sờ vai, vuốt râu, hôn vào má người anh hùng và nghe ông kể chuyện
ngày xưa đã thành cổ tích cho các cháu nghe.
- Ngày xưa, các con biết không, ông là nông dân tay lấm chân
bùn như ông bà, như cha mẹ các con. Nhà cha mẹ của ông ở xứ khỉ
ho cò gáy nầy. Thằng giặc Pháp, rồi thằng giặc Mỹ, mang máy bay,
tàu chiến đến bắn “bùm bùm” vào thôn xóm mình. Ông Bảy và nhiều
người thanh niên khác như cha mẹ, ông bà các con nghe lời kêu gọi
của Cụ Hồ mà đi đánh giặc. Ông trở thành phi công, lái máy bay trên
trời, “bùm bùm” với giặc Mỹ, đuổi nó chạy về xứ nó. Đất nước thanh
bình, không còn bom nổ, súng bẳn “đùng đùng”, người chết lăn ra,
không còn cười, không còn hát được “Bé lên ba bé đi mẫu giáo”, hay
“Ai yêu Bác Hổ Chí Minh hơn thiếu niên nhi đồng...” Không còn cảnh
giặc Mỹ bay máy bay trên trời rải chất độc da cam lên vườn tược,
ruộng đồng, làm cây mận, cây xoài, con cá, con tôm bị chết... và các
con được đến trường với các thầy cô của các con đây... Các con ngoan,
nghe lời thầy cô, học giỏi, mai kia làm kỹ sư, thầy giáo, cô giáo, xứng
đáng là cháu ngoan Bác Hổ, các con nhá.
- Dạ...
Hàng chục đứa trẻ khuyết tật, có cả những đứa khiếm thính, khiếm
thị cũng được các bạn, các thầy cô đưa đến chỗ lão anh hùng, cho các
cháu sờ má, vuốt râu ông già cổ tích.
- Ông Bảy mang gạo mới của ông Bảy làm cho các con có bữa cơm
thơm, các con khoanh tay cảm ơn ông Bảy đi các con - Cô Hiệu trưởng
nói với các học trò thương của mình.

