Page 328 - nguoi anh hung chan dat
P. 328
Người anh hùng chân đất 329
Sau đó là những bài hát, những bài thơ, những câu chuyện giao
lưu giữa những người cựu phi công với nhau. Lại những tràng cười,
những tiếng vỗ tay ấm áp thân tình sau mỗi bài ca, mỗi câu chuyện kể.
Và họ chia tay nhau trong quyến luyến, ngậm ngùi cùng nỗi lòng của
người ra đi và kẻ ở lại. Họ nhìn nhau cho đến lúc không còn nhìn thấy
nhau được nữa.
- Một hành trình 40 năm...
- Một hành trình đầy ắp khó khăn, nhưng thật là toại nguyện. Trong
lòng mình cảm thấy nhẹ bân khi không còn biết tới hận thù.
Không ai không nhớ tới lời tự tình của anh phi công Mỹ nhà văn:
Trái tim biết đường vượt qua đạn bom - khói lửa và hận thù để ta được
đến và nói với nhau những lời anh em... Xin chúc mừng nước Việt Nam
và nước Mỹ! Xin chúc mừng tình bạn của chúng ta! Tạm biệt các người
bạn thân tình của chúng tôi! Tạm biệt...!
Trước đó một ngày, trung tá phi công Hải quân Mỹ Curtis Dose đã
cùng Đoàn cựu Phi công Mỹ - Việt lên xe trở lại Bắc Giang - vùng trời
không chiến ngày xưa - để thăm lại miền quá khứ của mình và đổng
đội. Anh hình dung rõ mồn một khung cảnh cũ khi dừng xe cùng đại
tá phi công Từ Để bên ngoài sân bay Kép. Lúc đó, từ trận địa phục kích,
hai chiếc F-4 của Dose và đồng đội bất thẩn lao xuống trong tư thế vô
cùng thuận lợi cùng với hai phát tên lửa được ấn nút. Lập tức một chiếc
MiG-17 đã trúng tên lửa, và anh phi công Việt Nam không kịp nhảy dù.
Đó là phi công Nguyễn Văn Ngãi trong trận chiến ngày 10 tháng 5 năm
1972. Dose nhớ lại: đó là một trận chiến khốc liệt mà Dose cùng các đổng
đội phải ra sức bảo vệ cho các máy bay cường kích tấn công các mục
tiêu trong thành phố Hải Phòng. “Khi đến nhà anh ấy - Dose nhớ và kể
lại - tôi giật thót người khi cảm nhận được mối liên hệ cá nhân rất riêng
biệt giữa anh ấy và tôi. Sau đó chị gái của người phi công tử trận bước ra
trong đôi mắt ướt đẫm, hai tay bưng bức ảnh của anh đặt trước mặt tôi.
Tôi kính cẩn đỡ lấy bức ảnh như một di vật thiêng liêng của gia đình còn
lại. Tôi nhìn anh ấy thật lâu rồi đem bức ảnh đặt vào chỗ cũ. Tôi thật sự
xúc động đến cao độ, tay tôi cầm mấy cây nhang mà run run, đốt mãi vào
chiếc đèn dầu mấy cây nhang mới cháy được. Tối phải cố gắng để bước
đến thật gần anh ấy. Và tối lầm thẩm nói với anh cùng mọi người trong
gia đình với hy vọng có linh hỗn của anh về đâu đó để nghe:

