Page 331 - nguoi anh hung chan dat
P. 331

332                         Trúc Phương




        sĩ chiến  đấu  vì  nghĩa  vụ  quốc  tế của  bạn  đã  nằm  tại  đổi  Rừng  Hoàng,  xã
        Tân  Dĩnh,  huyện  Lạng  Giang  -  tỉnh  Bắc  Giang.  Năm  2002,  bạn  đã  đưa
       hài  cốt  các  chiến  sĩ  hy  sinh  vể  Tổ  quốc  của  họ.  Bây  giờ  tại  vuông  nghĩa
       trang cũ chỉ còn  14 nấm mộ  mô  hình,  ngày ngày vẫn được chăm sóc, khói
       hương bởi  người thương binh  tận  lòng trong  thôn  ấy.
             -  Anh  vẫn trông coi nghĩa trang  nầy từ xưa  đến  nay?
             -  Vâng,  từ bấy đến giờ.  ơn  tình  mà.  Một giọt mồ hôi,  một giọt máu
       của bạn  hy sinh  cho  ta  cũng  quý,  huống  hồ  gì  có  tới  14  người  đã  nằm  lại
       đất  nẩy.  Tôi  chăm  các  bạn  như  chăm  người  nhà  của  mình.
             -  Ngày xưa bác  đi  chiến  đấu ở  miền  Nam  à?
             -  Không,  tôi  chỉ  là  Du  kích  -  Dân  quân  của  làng  nẩy  thôi.  Tôi  bị
       thương mất  một  chân  là  do  đạn  20  ly của  máy bay Mỹ.
             -  Ngày xưa bác có  quen với  đổng chí Triều  Tiên  nào  không?

             -  Có chứ, quen rất nhiều anh.  Họ toàn những sĩ quan, chiến sĩ trẻ 20-
       25.  Họ ăn ở hiển lành, rất được bà con ta quý mến. Mỗi lần họ bắn rớt máy
       bay Mỹ thì cả xóm, cả thôn vui theo cùng họ. Ai cũng được ăn kẹo. Mỗi lần
       có  người  hy sinh thì  doanh trại phải buồn  mất  mấy ngày.  Cả  thôn,  cả làng
       cùng buồn với họ.  Nhiều bà con trong làng mang cá chép đến  cho  họ  cúng
       tiễn linh hổn  người hy sinh.  Họ yêu mến bà con  mình  lắm.
             Nguyễn  Văn  Bảy cùng mấy người trong đoàn  thắp  hương cho  14 sĩ
       quan  -  chiến  sĩ bạn,  tặng  quà  cho  người  thương binh  giữ  nghĩa trang,  rồi
       cùng  nhau  từ  giã  ngôi  nhà  mồ  uy nghiêm  trên  đỉnh  đồi  Rừng  Hoàng,  để
       lại  phía  sau  đôi  mắt  nhìn  hun  hút của  người  quản  mộ  già.
             Tới ngã rẽ xuống đường cái quan,  một người trong đoàn nhắc vài kỷ
       niệm  xa lắc  một  thời khói lửa:
             -  Các  bạn  Triều  Tiên  rất  sợ  mùi  mít  chín  của  ta.  Ngày  ấy,  đơn  vị
       thường được bà con  trong làng mang  quà đến  cho, khi  thì  quày chuối, lúc
       thì  quả  mít  chín  thơm  ngào  ngạt.  Khi  bổ  quả  mít  chín  ra,  không  ngờ các
       bạn  bóp  mũi,  ôm  đầu  chạy.  Họ  không biết thưởng thức  hương vị loại  trái
       cây thôn  dã  nẩy.
             -  Còn  một  đặc  điểm  nữa  của bạn  mà  tôi  còn  nhớ hoài là:  Ăn  mực
       khô  không  cần  nướng.  Họ  bảo  nướng  mất  ngon.  Mình  cũng  ăn  thử,
       nhưng  không  thấy  ngon  như  các  bạn.  Ăn  mực,  uống  rượu  Làng  Vân,
   326   327   328   329   330   331   332   333   334   335   336