Page 332 - nguoi anh hung chan dat
P. 332
Người anh hùng chân đất 333
bây giờ mình thấy nó quá thường, chứ ngày xưa hả, các món ấy là một
món ẩm thực bình dân cao cấp, một lạc thú nhớ đời hiếm khi có được
của thời chiến tranh. Ngày ấy dễ gì có mực và rượu Làng Vân để mà
tiêu khiển cho đỡ buồn. Bây giờ... Mình vẫn nhớ như in nụ cười của các
bạn Triều Tiên mỗi lần ăn mực khô uống rượu Làng Vân và nghe dân
ca Quan Họ...
Trở vê' Hà Nội. Thêm mấy cốc bia hơi đượm tình, mọi người Nam -
Bắc lưu luyến tiễn biệt nhau bằng những cái nắm tay thật chặt, cố hẹn ngày
gặp lại. Ai bước đến ngưỡng tuổi thất thập cổ lai hi sẽ thấy sự bịn rịn, niềm
trắc ẩn của những lần vẫy tay nhau từ biệt vừa như thật, vừa như mơ màng
trong mắt nhau ấy. Nguyễn Văn Bảy và các bạn thời học văn hóa 7 ngày 7
lớp, thời ở rừng đi đốn tre gặp con gái Mường cởi trần tắm suối làm các cu
cậu nóng hừng hực như đốt lửa vào mặt, thời học ở Trung Quốc, thời hối
hả chen nhau ở sân bay Liêu Ninh giành nhau vê' nước để sớm được tung
hoành ngang dọc trên bầu trời Tổ quốc thân yêu, cứ nhìn nhau và hẹn nhau
lần kỷ niệm 60 năm ngày thành lập Trung đoàn sẽ gặp lại.
Rồi từ đó...
Thời gian cứ nhiu nhíu đi qua. Người anh hùng dân dã của bà con
và của chúng ta đã có hàm râu bạc trắng như chút bụi mây bay qua rồi
vướng lại đời người. Cuộc sống thanh bẩn nhàn nhã với hai bữa cơm rau
ốc mỗi ngày bên người bạn trăm nảm cũng không lẩn trốn được tuổi già
của một đời người. Những tưởng sẽ không có dịp gặp lại những cựu phi
công Mỹ bị mình bắn rơi như lòng thầm ao ước khi Nguyễn Văn Bảy đã
bước qua tuổi 81, nhưng thật không ngờ, đến giữa năm 2017, anh lại bất
thần nhận được lời mời của các cựu phi công Mỹ thông qua Chi Hội cựu
Chiến binh của Quân chủng Phòng không - Không quân Việt Nam (khu
vực Sài Gòn) vừa chuyển tới. Thật là hạnh phúc tràn đầy cho cuộc đời của
một cựu quân nhân.
Và lên đường!
Mất 15 tiếng đổng hồ ngồi trên máy bay, phi trường Los Angeles
mới hiện ra dưới mặt đất, thoạt nhìn, rất xa lạ. Cả đoàn ra khỏi sân
bay. Một xã hội sôi động, nhộn nhịp, hoạt động và thở hết tốc lực. Đó
là cảm giác đầu tiên của các cựu phi công Việt Nam khi đặt chân xuống
vương quốc du lịch và điện ảnh của nước Mỹ. Người ta tiết kiệm đến
từng cái nhìn không thật cần thiết. Một xã hội đã vượt xa nền văn minh

