Page 333 - nguoi anh hung chan dat
P. 333
334 Trúc Phương
công nghiệp. Mọi cái đều nhanh như kỹ thuật số, thoắt ẩn, thoắt hiện.
Nhưng nhìn khuôn mặt của con người ở đây sẽ khó bắt gặp một nét
đăm chiêu hay bồn chồn lo nghĩ. Những khuôn mặt lạnh. Hầu như tất
cả đểu thanh thản một cách kín đáo và tự nhiên, bằng lòng với sự bận
rộn và tốc độ vận động quay cuồng của xã hội mà mình đang sống, nên
họ có vẻ mặt nghiêm nghị, thẳng thớm, nhìn như cười lạnh - dù chẳng
cười cụ thể với ai cả, cười không có xúc cảm đi kèm. Vội vàng, hăm hở,
siêu thời gian, cường độ sống hơn mức bình thường gấp bội nếu được
nhìn và so sánh với một người nước ngoài thuộc các nền kinh tế kém
phát triển nào đó. Họ vừa đi, vừa ăn, uống, vừa tranh thủ xử lý nhanh
mọi vấn để xuất hiện trong đầu với chế độ 4.0. Mình vừa nghĩ đến họ
thì họ đã nghĩ đến tận đâu đâu rồi. Thời gian ở đây như giãn nở ra bởi
hoạt động của con người. Hệ số hoạt động của một người ở đây có thể
bằng hai đến ba người trong cảm giác của người Việt Nam lao động thủ
công. Mười phút bằng một giờ, một giờ bằng một buổi ở Việt Nam? Cái
gì tạo ra nhịp độ sống đến quay quắt như vậy. Thật lạ. Và cũng thật bình
thường. Đó là cuộc sống Mỹ, cuộc sống của người Mỹ...
Nguyễn Văn Bảy và đoàn khách gần 20 người - cả phiên dịch - đã
đến thành phố San Diego - thành phố lớn thứ nhì sau Los Angeles của
tiểu bang California, tọa thị duyên hải phía Nam. Bắt gặp những cơn
gió quen thuộc miền Trung. Vào khách sạn sang trọng. Ba ngày sống
tại thành phố rộn rịp, tươi mát nầy. Giao lưu, thăm hỏi, nhắc lại những
kỷ niệm chiến đấu, thảo luận một số vấn đề vê' chiến thuật, lối đánh và
các vấn để ngoài danh mục. Thăm Hàng không Mẫu hạm ƯSS Midway
và Air Show. Dưới chiếc tàu sân bay uy chấn một thời được biến thành
viện bảo tàng nẩy, Nguyễn Văn Bảy gặp lại chiếc máy bay MiG-17 oanh
liệt và thân thương mang số hiệu 3020 (mẫu lấy từ chiếc máy bay cùng
thế hệ được mang về từ Trung Đông) mà anh đã bay để bắn hạ chiếc
F-4 đời mới của Mỹ do phi công John Harker lái cùng với một hoa tiêu.
Vui nhất với Nguyễn Văn Bảy là gặp được vợ chổng, con gái của phi
công Tucker - người bị anh bắn hạ ngày xưa với gương mặt niềm nở,
tươi cười như người hàng xóm lạc nhau sau 45 năm tao loạn ly phân,
giờ được nhìn thấy nhau lại trong vô vàn hạnh phúc. Họ ôm nhau, nói
câu được, câu chăng tiếng Mỹ, tiếng Việt - vậy mà họ vẫn hiểu nhau và
rưng rưng nước mắt. Một sự kỳ lạ của tình người, tưởng rất ái ngại khi
gặp nhau, nhưng không, họ lao vào nhau mà không khách khí gì cả. Họ

