Page 340 - nguoi anh hung chan dat
P. 340

Người anh hùng ch ân  đất                    341





        muốn  chơi  khăm  các  phi  công  Mỹ  và  phi  công  Việt  Nam  nên  mới  lên
        tiếng  kiểu  đòn  xóc hai  đầu cho  hả  cơn  tức  giận.
               Và buổi  giao  lưu  kết  thúc với  những  tràng pháo  tay điệp  khúc  kéo
        dài  mấy  phút  đồng  hồ,  sau  khi  mọi  người  được  mời  lên  sân  khấu  chụp
        hình,  quay video  clip  lưu  niệm.

              Nguyễn  Văn  Bảy  chụp  hình  với  nhiều  người,  nhưng  không  quên
        những bức  ảnh  được  chụp  chung với vợ chồng và cô  con  gái yêu của  anh
        cựu  phi  công vừa lái xe  đi  một  ngàn  cây số  để được  gặp  anh  -  người  cựu
        địch  thủ  Việt  Nam  chân  đất,  tay  đóng  phèn,  một  phi  công  có  đẳng  cấp
        ACE  -  không khác  một lão  nông tri điền  từ  đất Việt vừa  sang.
              -  Con gái!  Ngày xưa bác là địch thủ của cha con.  Bây giờ bác là bạn
         của  cha  con  và  mẹ  con.  Con  là  con  nuôi  của  bác  nhé.  Hổi  nào  con  sang
         Việt  Nam  chơi,  đến  ở  nhà  bác,  bao  lâu  cũng  được,  bác  sẽ  hái  rau,  bắt  cá,
         bắt lươn,  nấu cơm cho con ăn hoài.  Cảm ơn  ông trời đã cứu cha con ngày
         ấy để có  con  bây giờ.  Hôm  nay bác  rất hạnh  phúc  khi  gặp  được cha  con,
         mẹ  con,  và  con  gái  của bác...
              Chỉ tưởng là một câu nói chơi có tính cách xã giao, nào ngờ khi nhìn
         thấy  bóng  mắt  u  hoài  chứa  chan  sự  chân  thành,  tha  thiết và  rất  đỗi  thân
         tình của ông già Việt Nam râu bạc, tóc bạc, có vóc hình mảnh khảnh, nhỏ
         thó  kia,  cô  gái  đã không kim  lòng  được, vội  trào  tới,  bất  giác  tựa  đầu vào
         ngực anh hùng Nguyễn Văn Bảy cùng cảm giác ngọt ngào từ một đứa con,
         đứa  cháu  sắp  chia tay  người thân  trong gia  đình  trước  một chuyến  đi xa.
               -  Con  cảm  ơn  bác,  cảm  ơn  Việt  Nam...
               Đến  lượt  người  lính  già  Nguyễn  Văn  Bảy  rưng  rưng  xúc  động,  nói
         chẳng  thành  lời  trước  cử  chỉ  thân  yêu  của  cô  con  gái  tóc  nâu  có  đôi  mắt
         đen  đẫm  nước.
               -  Cảm ơn  con gái...  Cảm  ơn hai  người bạn  của tôi...  10  năm, tôi vẫn
         có  thể  đợi  hai  bạn  và  con  gái  của  chúng  mình  10  năm  nữa  ở  Việt  Nam,
         đất  nước yên  bình và  tràn  đầy tình  nghĩa...
               Một  cuộc  chia  tay  làm  người  cứng  lòng  chặt  dạ  như  Nguyễn  Văn
         Bảy cũng phải  thẫn  thờ suốt buổi  chiều còn  lại.
               -  Cuộc  giết  chóc  còn  có  nghĩa  gì  đâu  trong  những  phút  giây  nầy.
         Cảm ơn hòa bình.  Chỉ có hòa bình mới cho những con người từ hai chiến
         tuyến  những  giây phút hạnh  ngộ  như vậy,  anh  Bảy à.  -  Một  cựu  phi  công
   335   336   337   338   339   340   341   342   343   344   345