Page 337 - nguoi anh hung chan dat
P. 337

338                         T rú c  Phương





     nghèo khó nhưng rất đỗi yêu thương của mình.  Lòng căm thù thành động
     lực chính đáng cho chúng tôi quyết tâm tiêu diệt Mỹ,  dù dưới đất hay trên
     không.  Những  viên  đạn  của  chúng  tôi  bắn  vào  quân  Mỹ  là  những  viên
     đạn  chính  nghĩa  -  dù  chiến  tranh  không  là  điều  tốt  đẹp  bao  giờ.  Nhưng
     đó là chuyện  ngày xưa.  Hôm  nay là  một  câu  chuyện  khác:  câu  chuyện  của
     hòa  bình-  hòa  giải,  câu  chuyện  của  những  người  bạn.  Nhưng  sao  ông lại
     hỏi  tôi  câu hỏi  ấy?
           -  Vì  tôi  là  người  Mỹ  oán  ghét  chiến  tranh.  Tôi  từng  có  mặt  trong
     các cuộc biểu tình phản chiến, đòi chấm dứt chiến tranh Việt Nam.  Tôi đã
     từng  nói,  từng lên  án  những kẻ  gieo  rắc  chiến  tranh.

           -  Vậy  là  tôi  xin  phép  được  thay  mặt  đổng  bào  tôi  để  nói  lời  cảm
     ơn  ông.  Chính  các  biểu  ngữ,  các  lời  phản  đối,  các buổi  tuyệt  thực,  xé  thẻ
     quân  dịch  nhằm  chống  lại  sự  hiếu  chiến,  thói  tàn  bạo  của  chính  quyến
     Johnson,  Nixon  của  ông  và  nhân  dân  Mỹ  đã  giúp,  đúng  hơn  là  đã  góp
     phần  để chúng tôi  mau giành  thắng lợi.
           -  Chiến  tranh  là  thứ  ngu  xuẩn  nhất  mà  con  người  từng  làm,  thưa
     ông.  Tôi  xin  chúc  mừng ông và  nhân  dân  Việt Nam!  -  Người  Mỹ vừa  đặt
     câu  hỏi  có  vẻ  thiếu  thiện  cảm  giống  như  muốn  gây  sự  ban  nãy  lại  tươi
     cười,  nồng  nhiệt  bắt  tay  một  cựu  phi  công  Việt  Nam  vừa  đối  thoại  mẩy
     lời ngắn  ngủi với ông ta  -  Người Mỹ đã thật tệ hại khi bị lôi kéo một cách
     thiếu khôn  ngoan vào  cuộc chiến  tranh  Việt Nam.  Bây giờ thì tốt  rồi,  anh
     bạn  ạ.  Một  lẩn  nữa  xin  cảm  ơn  ông  bạn  đã  đến  với  nước  Mỹ và  đã  làm
     bạn với  chúng tôi.  Xin  chúc  mừng  ông!
           -  Chúng  ta  đã  và  sẽ  là  bạn  của  nhau.  Xin  cảm  ơn  và  chia  vui  cùng
     ông trong  cuộc hội  ngộ  nẩy.

            Trên  kia,  đại  úy John  Carak tươi  cười  chỉ  tay về  phía  Trưởng  đoàn
     Nguyễn  Đức  Soát,  kể lại câu  chuyện  đã già hơn  tuổi  con  trai  của  ông ta:

           -  Chúng  tôi  đang  bay  qua  không  phận  Lào,  sau  đó  quay  về  phía
     Đông, liên tục dùng radar rà soát, thì đột nhiên ông Nguyễn Đức Soát đây
     đã phá hỏng  một  ngày đẹp  trời  của  bạn  tôi.
           Khán  phòng  rộn  lên  tiếng  cười.

           Người  dẫn  chương trình  có  tên  Scott Mc.  Gaugh  hỏi:
           -  Ông  Nguyễn  Đức  Soát,  ông  đã  bắn  hạ  6  máy bay  Mỹ.  Thành  tích
     nầy có  phải bắt đẩu  từ lòng hận  thù không?
   332   333   334   335   336   337   338   339   340   341   342