Page 342 - nguoi anh hung chan dat
P. 342

Người  anh hùng ch ân   đất                  343





               -  Tại  sao?
               - Vì ngày hôm qua chẳng bao giờ đọng lại trong óc con người. Ở đây
          không  có  hoài  niệm.  Tôi  đã  quyết  định  trở  về  Việt  Nam  để  sống  những
          ngày cuối  cuộc  đời.
                -  Chắc bác  rành  nước  Mỹ lắm  nhỉ.  Bác  nói về  nước  Mỹ cho  những
          người  chưa biết  nước  Mỹ như bọn  tôi nghe  thử  xem  nào.
                -  Nước  Mỹ  chỉ  đáng  sống  với  đám  trẻ  vì  bọn  chúng  có  thể  làm  ra
          được  nhiều tiền.
                -  Kể ra thì  cũng  chính  đáng.
                - Người ta mê nước Mỹ vì nó giàu và mạnh cùng thứ tự do quái quỷ
          của  nó.  Văn  minh  Mỹ  chỉ  hấp  dẫn  những  con  người  ham  mê  giàu  có  và
          sức mạnh.  Còn  tự  do  của nó  thì đáng sợ lắm. Tự do  của Mỹ bao giờ cũng
          kèm theo  súng đạn và giết chóc.  Mấy thứ đó tạo  ra giá trị Mỹ mà người ta
          hay nói  đến.  Một  sự  hào  nhoáng hỗn  độn,  có thể nói  như vậy.
                -  Nhưng bác  đã  thành  người  Mỹ  10  năm?
                -  Tôi  có  hoàn  cảnh  riêng  của  tôi.  Bà  nhà  tôi  mất  từ  khi  tôi  mới  vê'
          hưu  được  đúng  hai  năm.  Con  gái  lấy  chổng,  được  bảo  lãnh  sang  đây.  Nó
          cứ bảo  bố  hãy  sang  đây với  tụi  con  để sống  những  ngày nhàn  hạ  cho  ấm
          áp  tuổi  già.  Đúng  là  mất  vợ  thì  còn  con.  Trên  đời  đâu  có  gì  gẩn  gũi  và
          đáng yêu  hơn  con với vợ.  Nhưng  rồi...  Một  tuần  có  khi  cũng không  nhìn
          thấy  rõ  mặt  con  được  một  lẩn,  không  tâm  sự  được  với  chúng  nó  vài  ba
          câu.  Tối  ngày cứ  trông  nhà  cho  chúng  nó.  Cháu  cũng không  nựng  nịu  dỗ
          dành  gì  được.  Nó  coi  mình  như  người  ngoại  quốc.  Buồn  chết  đi  được.
          Muốn  kiếm  một  người  nói  tiếng  Việt  như  mình  để  tâm  sự  đâu  phải  dễ.
          Tới  con  chó  phốc  trong  nhà  nó  cũng không thèm  chơi  với  mình.
                -  Chắc tại  mình  có  nếp  sống xa lạ,  không  hợp với lối  sống hiện  đại
          của  Mỹ.
                -  Lối  sống  gì.  Đi  ra  đường  lúc  nào  cũng  bị  cảnh  sát  nhìn  mình
          như  khủng  bố,  cực  đoan,  ơ   nhà  thì  cô  đơn.  Ra  đường  thì  cô  độc.  ơ
          đâu  cũng  bắt  gặp  sự  kỳ  thị.  Một  cuộc  sống  đầy  tự  ty  mặc  cảm.  Nó
          chán  lắm  các  ông à.  Nước  Mỹ là thiên  đường ư?  Với tôi,  nó  chẳng khác
          nào  địa  ngục.  Vì  thế tôi  đã  nói  với  con  gái  và  con  rể là  tôi  quyết  định
          vể  Việt  Nam  để  sống  những  ngày  còn  lại.  Tiền  không  đủ  để  làm  nên
          cuộc  sống  mấy  ông  à.  Chưa  biết  nước  Mỹ  thì  đến  chơi,  chơi  thì  thích,
   337   338   339   340   341   342   343   344   345   346   347