Page 338 - nguoi anh hung chan dat
P. 338

Người anh hùng ch ân  đất                    339





                 Trước  một  câu  hỏi  có  tính  chất  cân  não  của  người  dẫn  chương
          trình,  Nguyễn  Đức  Soát  mỉm  cười,  trầm  tĩnh,  gật  đẩu  về  phía  người  vừa
          nêu  câu hỏi,  sau  đó  nhìn xuống hội  trường.
                -  Đặc  thù  của  Không  quân,  chúng  tôi  chỉ  nhìn  thấy  máy  bay  thôi,
          không thấy người,  cũng không kịp  có  suy nghĩ gì khác ngoài suy nghĩ phải
          xử  lý  tình  huống  một  cách  nhanh  chóng  và  có  lợi  nhất.  Đặc  điểm  của
          không chiến là máy bay nầy theo máy bay kia. Các phi công là những người
          lính làm  nhiệm vụ.  Thù hay không thù gì  cũng phải quyết tâm hoàn  thành
          nhiệm vụ của mình.  Lại  nữa,  chúng tôi  -  hai kẻ đối địch  -  không  nhìn thấy
          mặt  nhau,  không  có  cảm  xúc  trực  tiếp  về  nhau,  vì vậy  mà  cảm  giác về  sự
          giết chóc hay thù ghét đối phương ít có thời gian và cơ hội xuất hiện.  ít khi
          tôi,  đổng đội tôi  - và cả các anh ở phía bên kia nữa, tôi tin như vậy -  mong
          bắn chết kẻ ngồi bên trong, mà chỉ quyết tâm bắn hạ máy bay - phương tiện
          chiến  đấu  -  của  đối  phương  thôi.  Cái  hình  khối  của  chiếc  máy  bay  trong
          không gian trực tiếp  đập vào  mắt chúng tôi hình ảnh và suy nghĩ khái quát
          nhất về việc  phải  hạ  nó  -  đối  tượng  sinh  tổn  -  và  chỉ  có  vậy chứ  nào  thấy
          lòng hận thù xuất hiện điểu khiển hành vi của chúng tôi đâu.  (Dừng lại một
          chút, vị Trung tướng nguyên Tư lệnh Không quân Việt Nam nói tiếp)  Cách
          đây 7 năm,  tôi gặp đại tá Chalie Tuut -  sĩ quan  Không quân  của Thủy quân
          Lục  chiến  Hoa  Kỳ.  Hai  chúng tôi có  bàn bạc với  nhau vê' việc tổ  chức cuộc
          gặp gỡ cho những cựu phi công đã từng tham chiến ở Việt Nam, nhằm mục
          đích thân thiện, hòa giải, ôn lại kỷ niệm xưa để rút ra những bài học không
          vui, nhưng rất cẩn thiết cho  mối bang giao hai nước sau nẩy.  Tình cảm của
          tôi đối với  các phi  công Mỹ nói riêng, và nhân  dân Mỹ nói chung,  là mong
          muốn  nối kết,  gần gũi và thân tình  như thế.
                 Ngay lúc  ấy thì  từ  phía Đông khán  phòng,  một  người Việt  tự xưng
          là  sĩ  quan  quân  lực  Việt  Nam  Cộng  Hòa,  đứng  lên  và  có  ý kiến,  câu  đẩu
          bằng tiếng  Mỹ,  câu  sau bằng  tiếng  Việt:
                -  They  shot  my  down!  (Họ  bắn  hạ  tôi  đấy!  -  giống  như  một  câu
          đùa  -  vì  ông  ta  không  phải  là  phi  công  từng  không  chiến  trên  bầu  trời
          miền  Bắc)  -  Dừng lại  một  chút  cho  một  tiếng tằng hắng,  ông  ta hỏi tiếp
          một  câu  khá  hóc  búa  khiến  mọi  người  ngơ  ngác  nhìn  ông  ta  rồi  nhìn
          quanh  khán  phòng  -  Tôi  muốn  được  hỏi  các  phi  công  Hoa  Kỳ:  Ai  là
          người  ném  những  quả  bom  tội  ác  xuống  Bệnh  viện  Bạch  Mai  và  khu
          phố  Khâm  Thiên?
   333   334   335   336   337   338   339   340   341   342   343