Page 339 - nguoi anh hung chan dat
P. 339

340                        T rú c  Phương





              Không nghe người  nào  trả lời.  Không một  người đưa tay đứng lên.
       Không  khí  đột  nhiên  rơi  vào  trạng  thái  ngột  ngạt,  khó  chịu.  Phải  mấy
       phút trôi  qua mới có  người đứng lên phát biểu,  nói thẳng, không né tránh
       vấn  để  quá  nhạy  cảm  của  một  cử  tọa  vừa  nêu.  Đó  là  người  đã  hơn  một
       lần  đứng lên,  có  tên  là  Clinton  Ịohnson:
             -  Không  có  gì  khó  hiểu  và  khó  trả  lời  cả.  Họ  -  những  phi  công
       trong  phi  vụ  ấy  -  đã  làm  hết  sức  có  thể,  để  tránh  gây  thương  vong  cho
       dân  thường.  Chúng  tôi  đã  rất  cẩn  thận  để không  đánh  bom  sai  mục  tiêu.
       Nhưng  rồi  tai  nạn  lại  xảy  ra  ngoài  ý  muốn.  Một  số  người  đã  không  thật
       cẩn thận -  có thể là do yếu tố tâm lý -  tinh thẩn không thực sự tốt khi làm
       nhiệm  vụ  -  vì vậy mà  chuyện không  hay xảy đến.  Điều  lệnh  Không  quân
       có  quy định  nghiêm ngặt, nếu không tuân  thủ,  sự  nghiệp phi công và con
       đường  tiến  thân  của  người  nào  đó,  coi  như  mất  đi  vĩnh  viễn,  hoặc  phi
       công vi  phạm kỷ luật quân  pháp  khi thi  hành phận  sự  sẽ bị đi  tù.  Chuyện
       Bệnh viện  Bạch  Mai hay khu phố  Khâm  Thiên  là sự  rủi ro  ngoài ý muốn,
       nhưng  đó  là  một  phẩn  của  chiến  tranh.  Đó  cũng  là  một  phẩn  của  sự  hối
       tiếc từng  cắn  rứt lòng người.
             Tiếng vỗ tay lác  đác,  không  rầm  rộ  như lúc  đầu.  Không thấy ai  thắc
       mắc về chủ để không vui ấy nữa.  Đến phiên một viên đại tá của đoàn Việt
       Nam  có ý kiến:
             -  Tôi  không  biện  minh  cho  những  quả  bom  do  máy  bay  Mỹ
       ném  xuống  nhà  dân  khiến  nhiều  người,  trong  đó  có  trẻ  em  bị  giết
       chết,  tuy  nhiên,  tôi  cũng  hiểu  kỷ  luật  Quân  đội  Mỹ  là  rất  rõ  ràng.
       Bệnh  viện  Bạch  Mai  thì  rất  sát  với  sân  bay  Bạch  Mai  -  một  mục  tiêu
       quân  sự  -  Bộ  chỉ  huy  Không  quân  của  chúng  tôi  đóng  tại  đó.  May
       cho  chúng  tôi,  và  rủi  cho  bệnh  viện.  Quả  bom  đã  không  rơi  trúng
       hầm  chỉ  huy  chúng  tôi  mà  lạc  sang  bệnh  viện.  Trong  trường  hợp  nẩy,
       người  ném  bom  có  lỗi  ít,  hoặc  không  có  lỗi,  mà kẻ  gây  ra  chiến  tranh
       mới  thật  sự  là  kẻ  có  lỗi!

            Lặng  yên  một  chút  chờ phiên  dịch,  sau  đó  là  tiếng vỗ  tay  rộ  lên  và
       kéo  dài.  Không  phải  người  Mỹ  -  mà  người  Việt  Nam  đã  bao  dung,  độ
       lượng  và  can  trường  bào  chữa  cho  tội  lỗi  của  các  phi  công  Mỹ.  Một  sự
       thông  minh  ư?  Không,  một  tấm  lòng.  Còn  anh  sĩ  quan  Việt  Nam  Cộng
       Hòa  kia  không  phải  vì  yêu  thương  hay  quý  trọng  sự  sống  của  đổng  bào
       mình,  mà vì  một sự  bất bình  cho việc  Việt  Nam và  Mỹ xích lại  gần  nhau,
   334   335   336   337   338   339   340   341   342   343   344