Page 335 - nguoi anh hung chan dat
P. 335
336 Trúc Phương
' T -
lịch sử khẩn hoang của vùng đất Nam Bộ quê tôi đấy. Chúc anh, chị, và
cháu gái vui.
- Cảm ơn! Cảm ơn!
Người dẫn chương trình mời tất cả đại biểu vào hội trường. Cuộc
giao lưu bắt đầu.
Hầu hết những người có mặt đều ngoài 70 tuổi. Dẫu vậy, người
Mỹ trông vẫn trẻ trung, quắc thước hơn những anh hùng áo vải khăn
rằn như Nguyễn Văn Bảy. Một số người vẫn nhận ra nhau sau những
lần gặp trước.
- Chào những người bạn của tôi!
- Chào Bảy, chào Bảy! - Cựu phi công từng đến nhà Nguyễn Văn
Bảy - Steve Richhie, Chalie Plumb nhận ngay ra ông.
- Chào hai ông bạn của tôi! Chào buổi sáng...
Rồi họ trào vào lòng nhau. Những câu chuyện vê' nhau, về chiến
tranh bắt đầu râm ran cùng những tiếng cười sảng khoái. Những cái bắt
tay. Những tiếng vỗ tay.
- Ông này ngày xưa bắn hạ tôi đây. Xin chào!
- Ôi, người bạn phía bên kia của tôi!
- Người hay về trong giấc mơ của tôi đây! Xin chào tất cả các bạn!
Phía trong bức tường sân khấu hiện ra dòng chữ bằng tiếng Mỹ:
“From doglights to dente” (Từ không chiến đến hòa giải)
Phía Việt Nam, cựu phi công - Trung tướng - Nguyễn Đức Soát thay
mặt đoàn phát biểu:
- Thưa quý vị! Cách đây hơn 40 năm - chúng ta - các phi công trẻ
đểu thực hiện nhiệm vụ mà đất nước giao cho mình. Ngày nay, khi quan
hệ hai nước tốt lên, chúng ta gặp nhau, thăm nhau, cùng nhau nhìn lại các
trận đánh ngày xưa để hiểu thêm về nhau, cùng nhau chia sẻ nỗi đau mất
mát mà cuộc chiến đã để lại cho mỗi bên. Nhưng mục đích cao hơn cả là
để góp phần xây dựng mối quan hệ ngày càng tốt đẹp giữa hai nước Việt
Nam - Hoa Kỳ nhằm gác lại quá khứ, hướng đến tương lai... Xin gửi đến
các bạn và gia đình lời thăm hỏi, sẻ chia niềm vui nỗi buồn và tình cảm
thân mến, chân thành của chúng tôi...!

